Ký ức không phai
Bác kể, có những đêm nằm ngủ, vẫn mơ thấy những trận đánh năm xưa, thấy lại gương mặt của những người đã cùng mình vào sinh ra tử. “Có người ra đi khi còn rất trẻ, chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân,” bác nói, giọng chùng xuống.
Bác Vũ Văn Hùng trầm ngâm khi nói về quá khứ: “Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không bao giờ phai.” Với bác, mỗi người đồng đội đã hy sinh đều là một phần không thể thiếu trong cuộc đời mình.
Bác kể, có những đêm nằm ngủ, vẫn mơ thấy những trận đánh năm xưa, thấy lại gương mặt của những người đã cùng mình vào sinh ra tử. “Có người ra đi khi còn rất trẻ, chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân,” bác nói, giọng chùng xuống.
Chính vì vậy, bác luôn cố gắng sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy. Bác tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, thường xuyên gặp gỡ, kể chuyện cho thế hệ trẻ ở Hồng Bàng. “Các cháu cần biết rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều mất mát,” bác nhấn mạnh.
Mỗi dịp kỷ niệm, bác lại thắp hương tưởng nhớ đồng đội. Những cái tên khắc trên bia đá không chỉ là lịch sử, mà là những con người thật, từng sống, từng cười, từng ước mơ.
“Kể lại không phải để buồn, mà để nhớ và để biết trân trọng,” bác nói. Với bác Hùng, ký ức thời hoa lửa không chỉ là quá khứ, mà còn là ngọn lửa âm thầm nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của hòa bình và trách nhiệm giữ gìn nó.



