Cựu Thanh niên xung phong

Ký ức không quên của một thời hoa lửa - Thượng Nguyên

Ký ức không quên của một thời hoa lửa Có lần, trong một trận bom bất ngờ, một người bạn thân của ông đã bị thương. Dù rất lo lắng, nhưng ông và mọi người vẫn bình tĩnh sơ cứu và đưa bạn ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Hà Tĩnh15/04/2026Trần Thị Việt (Thôn Thượng Nguyên - Xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn in đậm trong tâm trí của nhiều thế hệ đi trước. Trong một lần được gặp gỡ và trò chuyện với ông Nguyễn Văn Bình – một cựu thanh niên xung phong, tôi đã được nghe những câu chuyện giản dị mà xúc động về những năm tháng gian khổ nhưng đầy ý nghĩa của ông và đồng đội. Ông Bình kể rằng, khi vừa tròn 18 tuổi, ông đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Khi ấy, đất nước còn đang trong thời kỳ kháng chiến ác liệt. Không quản ngại khó khăn, gian khổ, ông cùng nhiều bạn trẻ khác đã lên đường với một niềm tin mãnh liệt: góp sức mình để bảo vệ Tổ quốc. Nhiệm vụ của ông và đồng đội chủ yếu là mở đường, vận chuyển lương thực, đạn dược và san lấp hố bom. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm, bởi họ luôn phải đối mặt với bom đạn từ trên không. Có những ngày, vừa san xong con đường thì máy bay địch lại ập đến ném bom, tất cả lại trở về con số không. Nhưng không ai nản chí. Họ lại tiếp tục làm, tiếp tục sửa đường để đảm bảo tuyến chi viện không bị gián đoạn. Ông nhớ nhất là những đêm hành quân trong rừng. Không có ánh đèn, chỉ có ánh trăng mờ và những bước chân lặng lẽ. Tiếng côn trùng râm ran hòa cùng nhịp tim hồi hộp. Dù nguy hiểm luôn rình rập, nhưng trong lòng mỗi người đều tràn đầy quyết tâm. Tình đồng đội chính là nguồn động lực lớn nhất giúp họ vượt qua tất cả. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng nhau động viên để tiếp tục tiến về phía trước. Có lần, trong một trận bom bất ngờ, một người bạn thân của ông đã bị thương. Dù rất lo lắng, nhưng ông và mọi người vẫn bình tĩnh sơ cứu và đưa bạn ra khỏi khu vực nguy hiểm. Nhắc lại chuyện cũ, giọng ông chậm lại, ánh mắt trầm xuống. Đó không chỉ là ký ức, mà còn là nỗi nhớ về những người đã từng kề vai sát cánh.Điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là những khó khăn mà ông trải qua, mà chính là tinh thần lạc quan của họ. Trong hoàn cảnh thiếu thốn đủ bề, họ vẫn hát, vẫn cười, vẫn tin vào một ngày mai đất nước hòa bình. Những bài hát vang lên giữa rừng núi không chỉ giúp xua tan mệt mỏi mà còn tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho tất cả mọi người. Sau chiến tranh, ông Bình trở về với cuộc sống đời thường. Dù không còn ở chiến trường, nhưng tinh thần của một người thanh niên xung phong vẫn luôn theo ông trong cuộc sống. Ông luôn nhắc nhở con cháu phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và cố gắng học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn. Nghe câu chuyện của ông, tôi cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn. Những gì thế hệ đi trước đã trải qua không chỉ là sự hy sinh mà còn là minh chứng cho lòng yêu nước và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam. Chính họ đã góp phần làm nên nền hòa bình mà chúng ta đang được hưởng hôm nay. Câu chuyện của ông Bình không chỉ là một kỷ niệm cá nhân, mà còn là một phần của lịch sử. Nó nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta rằng: cuộc sống hiện tại không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng rất nhiều công sức và cả những mất mát của cha anh đi trước.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn