Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KÝ ỨC MỘT THỜI LỬA ĐẠN Ở KHÂM ĐỨC

Tháng Tám năm 1970, núi rừng Trường Sơn đang vào mùa mưa. Những cơn mưa rừng xối xả khiến đường hành quân trơn trượt, suối dâng cao, nhưng không thể ngăn bước chân của những người lính trẻ đang ngày đêm chiến đấu trên chiến trường Khu 5.

Hà Tĩnh25/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tám năm 1970, núi rừng Trường Sơn đang vào mùa mưa. Những cơn mưa rừng xối xả khiến đường hành quân trơn trượt, suối dâng cao, nhưng không thể ngăn bước chân của những người lính trẻ đang ngày đêm chiến đấu trên chiến trường Khu 5.

Trong đội hình hành quân năm ấy có người lính quê Hà Tĩnh – Nguyễn Văn Hòa, mới ngoài hai mươi tuổi. Rời quê hương Sơn Trường với lời dặn dò của mẹ: “Ra đi đánh giặc, con nhớ giữ gìn mình, đất nước thống nhất thì trở về với quê hương”, Hòa mang theo trong tim hình ảnh mái nhà nghèo và lời hẹn ngày chiến thắng.

Khâm Đức khi ấy là một địa bàn có vị trí quân sự quan trọng, nằm giữa núi rừng phía tây Quảng Nam. Những năm tháng chiến tranh, nơi đây và vùng phụ cận thường xuyên là địa bàn diễn ra các hoạt động quân sự khốc liệt. Không quân địch liên tục đánh phá, tiếng máy bay, tiếng bom, tiếng pháo nhiều khi kéo dài từ sáng đến đêm.

Đầu tháng 8 năm 1970, đơn vị của Nguyễn Văn Hòa nhận nhiệm vụ cơ động đến khu vực chiến trường. Những ngày chuẩn bị chiến đấu, cả đơn vị sống trong điều kiện hết sức gian khổ. Cơm vắt, nước suối, võng mắc giữa rừng, nhưng trong ánh mắt những người lính trẻ vẫn ánh lên quyết tâm.

Đêm trước trận đánh, Hòa ngồi bên giao thông hào cùng người đồng đội thân thiết tên Trần Văn Minh, quê Nghệ An. Minh lấy trong túi áo ra một lá thư đã nhàu, khẽ nói:

“Hòa này, nếu mai có chuyện gì, cậu cố gắng trở về. Nhớ nói với mẹ tôi rằng tôi đã chiến đấu đến phút cuối cùng…”

Hòa vội nắm lấy vai bạn:

“Nói gì gở thế! Đánh xong, anh em mình còn trở về quê, còn gặp lại gia đình.”

Trong bóng đêm Trường Sơn, hai người lính trẻ không biết rằng cuộc trò chuyện ấy đã trở thành một ký ức theo Nguyễn Văn Hòa suốt cả cuộc đời.

Rạng sáng, trận chiến bắt đầu. Tiếng súng bất ngờ vang lên, phá tan sự yên tĩnh của núi rừng. Các chiến sĩ nhanh chóng chiếm lĩnh vị trí chiến đấu. Bom đạn dội xuống làm đất đá rung chuyển, khói súng phủ mờ cả một khoảng rừng.

Nguyễn Văn Hòa cùng đồng đội bám sát công sự, kiên cường chiến đấu. Trong tiếng súng dữ dội, anh nghe tiếng chỉ huy hô vang:

“Bình tĩnh! Giữ vững đội hình! Không để nhiệm vụ bị gián đoạn!”

Những người lính trẻ siết chặt khẩu súng trong tay. Họ hiểu rằng phía sau mình là nhân dân, là quê hương, là con đường độc lập mà cả dân tộc đang phải đánh đổi bằng biết bao xương máu.

Giữa lúc trận chiến diễn ra ác liệt, một tiếng nổ lớn vang lên. Nguyễn Văn Hòa quay lại tìm đồng đội. Trần Văn Minh đã bị thương nặng. Hòa lao đến, bất chấp bom đạn, cùng một chiến sĩ khác đưa bạn vào nơi trú ẩn.

Minh nắm chặt tay Hòa, giọng nói đứt quãng:

“Hòa… nếu còn sống… nhớ sống cho cả phần của những người không trở về…”

Đó là những lời cuối cùng của người đồng đội trẻ.

Nén đau thương, Nguyễn Văn Hòa trở lại vị trí chiến đấu. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi đau mất mát không làm người lính chùn bước mà trở thành sức mạnh để anh và đồng đội tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Trận đánh rồi cũng qua, nhưng chiến tranh chưa dừng lại. Những người còn sống lại tiếp tục hành quân, tiếp tục đi qua những cánh rừng, những con suối và những trận bom khác. Còn những người đã ngã xuống, mãi mãi nằm lại với đất rừng Trường Sơn.

Năm tháng trôi qua. Đất nước thống nhất. Nguyễn Văn Hòa may mắn trở về quê hương Hà Tĩnh, mang theo trên vai chiếc ba lô cũ và trong lòng là ký ức không bao giờ phai mờ về những người đồng đội.

Mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến đấu ở chiến trường Quảng Nam, đặc biệt là ký ức về Khâm Đức trong mùa mưa tháng Tám năm 1970, mái tóc người cựu chiến binh đã bạc trắng lại lặng đi.

Ông nói:

“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn ở lại trong ký ức. Chúng tôi chiến đấu không phải để trở thành anh hùng, mà bởi khi Tổ quốc cần, người lính chỉ biết tiến về phía trước. Hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao tuổi xuân, bằng cả những người đã không thể trở về.”

Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa là một lát cắt nhỏ trong những năm tháng hào hùng của dân tộc. Những người lính năm xưa đã đi qua “hoa lửa” của chiến tranh, để hôm nay đất nước được hồi sinh trong hòa bình.

Và giữa cuộc sống yên bình hôm nay, ký ức về những người lính Trường Sơn vẫn nhắc nhở các thế hệ mai sau về một thời tuổi trẻ đã cháy hết mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Họ đã đi qua lửa đạn để giữ màu xanh cho quê hương. Và tên tuổi của những người đồng đội đã ngã xuống sẽ mãi là những bông hoa không bao giờ tàn trong ký ức của người lính – những “bông hoa lửa” của một thời lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn