KÝ ỨC NGƯỜI CON
Tôi là Nguyễn Thị Mai, sinh ngày 15/6/1955, quê quán xã Thanh Lương, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Suốt đời, nỗi nhớ thương dành cho con trai tôi – Nguyễn Văn Hòa, sinh ngày 3/3/1950, quê xã Thanh Lương, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam – vẫn luôn ở trong tim.
Tôi là Nguyễn Thị Mai, sinh ngày 15/6/1955, quê quán xã Thanh Lương, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Suốt đời, nỗi nhớ thương dành cho con trai tôi – Nguyễn Văn Hòa, sinh ngày 3/3/1950, quê xã Thanh Lương, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam – vẫn luôn ở trong tim.
Hòa là con trai duy nhất của tôi. Ngay từ nhỏ, cháu đã hiếu động, lanh lợi, luôn muốn được giúp đỡ mọi người. Khi Hòa tròn 18 tuổi, năm 1968, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, cháu viết đơn tình nguyện nhập ngũ, lên đường ra miền Nam chiến đấu. Ngày tiễn con đi, tôi chỉ biết ôm cháu thật chặt, dặn dò:
"Con đi giữ nước, nhớ giữ gìn sức khỏe và đồng đội."
Hòa tham gia chiến đấu tại huyện Trà My, tỉnh Quảng Nam, làm nhiệm vụ bảo vệ vùng giải phóng và vận chuyển lương thực, thuốc men cho bộ đội. Những bức thư cháu gửi về nhà luôn viết về đồng đội, về trận chiến nhưng vẫn dặn mẹ yên tâm, mẹ đừng lo.
Đầu năm 1971, Hòa tham gia một trận đánh lớn tại huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. Trong trận chiến ấy, Hòa đã hy sinh khi đang che chắn cho đồng đội rút lui. Ngày nhận tin báo, tôi như sụp đổ, nước mắt không ngừng rơi. Chúng tôi chôn cất cháu tại nghĩa trang liệt sĩ địa phương, đặt trên mộ một tấm bia nhỏ khắc:
"Nguyễn Văn Hòa – Anh hùng liệt sĩ – 3/3/1950 – 12/1/1971"
Dù Hòa đã đi xa, nhưng hình ảnh, lời nói và sự dũng cảm của cháu vẫn luôn sống trong tôi. Mỗi mùa xuân về, tôi lại cùng các con cháu thắp nhang tưởng nhớ, kể cho các thế hệ sau nghe về Hòa – một người con của quê hương đã hy sinh cho Tổ quốc.
Tôi kể câu chuyện này không chỉ để nhớ Hòa, mà còn mong thế hệ trẻ hiểu rằng:
Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu, tuổi trẻ và sự hy sinh của những người con yêu quý của Tổ quốc



