KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH
Ông Nguyễn Văn Lâm, sinh năm 1952, quê ở xã Hải Phú, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị.
Ông Nguyễn Văn Lâm, sinh năm 1952, quê ở xã Hải Phú, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị. Năm nay đã ngoài 70 tuổi mái tóc bạc quá nửa đầu, nhưng ký ức những năm tháng kháng chiến lại hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.
Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, tôi viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày tiễn tôi lên đường, mẹ tôi đứng trước hiên nhà, tay run run buộc lại quai ba lô, chỉ dặn đúng một câu:
“Con đi giữ nước, nhớ giữ lấy mình.”
Sau hơn ba tháng huấn luyện tại Trung đoàn 271 đóng quân ở huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, tôi cùng đồng đội hành quân vào chiến trường Trị – Thiên. Những đêm băng rừng Trường Sơn, mưa rừng xối xả, gạo sấy trộn muối vừng, mỗi bước chân là một lần đối mặt với bom rơi, đạn nổ.
Tôi còn nhớ rất rõ người bạn thân nhất của mình – Trần Văn Hòa, sinh năm 1951, quê xã Điện Phước, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Hòa nhỏ con nhưng nhanh nhẹn, lúc nào cũng xung phong đi trước dò mìn. Trong một trận đánh ác liệt tại cao điểm 544, huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế năm 1972, Hòa đã hy sinh khi che chắn cho tổ trinh sát rút lui. Hôm đó, chúng tôi chỉ kịp chôn cất bạn bên sườn đồi, cắm một cành cây khô làm dấu.
Năm 1973, đơn vị tôi được điều động vào Tây Nguyên, phối hợp chiến đấu tại huyện Chư Prông, tỉnh Gia Lai. Ở đó, tôi quen anh Lê Minh Tân, sinh năm 1949, quê phường Lộc Phát, thành phố Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng – một khẩu đội trưởng pháo binh, người đã dạy tôi cách giữ bình tĩnh giữa mưa bom bão đạn. Anh Tân thường nói:
“Còn sống là còn chiến đấu, còn chiến đấu là còn hy vọng.”
Mùa xuân 1975, tôi theo đơn vị tiến về Sài Gòn, tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Khi xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập trưa 30/4, tôi đứng giữa dòng người reo hò mà nước mắt cứ trào ra. Bao nhiêu năm bom đạn, bao nhiêu đồng đội ngã xuống, cuối cùng đất nước cũng trọn niềm vui thống nhất.
Sau ngày giải phóng, tôi xuất ngũ năm 1977, trở về quê Quảng Trị, lập gia đình, làm ruộng, nuôi con. Cuộc sống tuy giản dị nhưng bình yên – điều mà những năm tháng chiến tranh, chúng tôi từng mơ ước đến cháy lòng.



