Ký ức rực lửa của cựu thanh niên xung phong Nguyễn Công Hoan
Câu chuyện kể về cuộc đời và hành trình cống hiến của ông Nguyễn Công Hoan – một cựu thanh niên xung phong tình nguyện lên đường bảo vệ Tổ quốc từ năm 17 tuổi (1967). Xuyên suốt những năm tháng chiến tranh, ông cùng đồng đội trải qua bao gian khổ nơi tuyến lửa, đảm nhận nhiệm vụ hậu cần tại nhiều địa danh lịch sử. Dù phải đối mặt với nhiều biến cố trớ trêu sau chiến tranh như việc thất lạc các huân chương cao quý, ông vẫn kiên trì gìn giữ danh dự và ký ức của một thời tuổi trẻ rực lửa. Hiện tại, ông chọn cuộc sống bình dị tại Đăk Mar, trở thành biểu tượng đẹp cho tinh thần kiên cường, tận tụy của thế hệ đi trước.

Ông Nguyễn Công Hoan – một cựu thanh niên xung phong – là nhân chứng sống của những năm tháng không thể nào phai mờ trong ký ức dân tộc. Năm 1967, khi vừa tròn mười bảy tuổi, giữa lúc đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh và Bác Hồ vẫn đang ngày đêm dõi theo từng bước đi của dân tộc, ông đã tình nguyện rời quê hương, khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ để góp phần nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
Những ngày tháng nơi tuyến lửa là chuỗi ngày gian khổ nhưng cũng đầy tự hào. Cùng khoảng bốn trăm đồng đội, ông đảm nhận nhiều nhiệm vụ khác nhau, trong đó có công việc gánh nước từ sông Lam để phục vụ nấu ăn cho cả trung đoàn. Công việc tưởng chừng giản đơn ấy lại đòi hỏi sức bền, sự dẻo dai và tinh thần trách nhiệm cao. Đôi vai rắn rỏi cùng ý chí kiên cường đã giúp ông vượt qua bao nhọc nhằn, góp phần giữ vững hậu cần cho đơn vị giữa bom đạn ác liệt.
Bước chân của người thanh niên xung phong năm ấy đã in dấu trên nhiều miền đất như Hải Phòng, Hà Nội, Thái Nguyên. Mỗi nơi đi qua không chỉ là một chặng đường nhiệm vụ, mà còn là một hành trình hun đúc tình yêu quê hương, đất nước trong ông. Qua từng vùng đất, ông càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình – điều mà hôm nay nhiều thế hệ được hưởng, nhưng đã phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương.
Sau những năm tháng cống hiến, ông được trao tặng những phần thưởng xứng đáng. Thế nhưng, cuộc đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Vì hoàn cảnh éo le, những tấm huân chương thiêng liêng từng bị kẻ xấu lấy mất, buộc ông phải vất vả tìm lại, như một cách gìn giữ ký ức và danh dự của chính mình.
Năm 1990, ông trở về Đăk Hring (nay là xã Đăk Mar), chọn cho mình cuộc sống bình dị, lặng lẽ giữa đời thường. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ánh mắt và câu chuyện của ông vẫn ánh lên một thời tuổi trẻ rực lửa – chân thành, kiên cường và đầy tự hào. Đó không chỉ là ký ức riêng của một con người, mà còn là biểu tượng đẹp đẽ của cả một thế hệ đã sống, đã cống hiến trọn vẹn vì Tổ quốc.



