Bài viết

Ký Ức Tháng Ba: Đường Về Trị Thiên

Cựu chiến binh Ngô Quang Trường

Hải Phòng22/01/2026Nguyễn Mạnh Cường (Đoàn Trường Cao đẳng nghề Hải Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký Ức Tháng Ba: Đường Về Trị Thiên

Tháng Ba năm ấy, bầu trời Trị Thiên dường như thấp hẳn xuống, trĩu nặng bởi những màn mưa trắng xóa. Đó không phải là cơn mưa rào mùa hạ thoáng qua, mà là cái mưa dầm dề, buốt giá đặc trưng của miền Trung, thứ mưa ngấm vào tận da thịt, thử thách sức chịu đựng của con người đến tận cùng.

Trong đoàn quân trùng điệp đang xẻ dọc Trường Sơn để áp sát vùng đồng bằng, có Nguyễn Xuân Quang.

Trên vai ông, chiếc ba lô đã sũng nước từ bao giờ, nặng trịch như đeo cả tảng đá núi. Nước mưa chảy ròng ròng trên vành mũ tai bèo, len lỏi qua lớp áo quân phục đã bạc màu, lạnh toát. Bùn đất dưới chân nhão nhoét, mỗi bước đi là một lần phải dùng sức để rút chân lên, nhưng đôi mắt của người lính ấy vẫn rực sáng, nhìn thẳng về hướng Đông – nơi Cố đô Huế đang chờ đợi.

Ông Quang biết, đôi chân có thể mỏi, vai có thể đau, nhưng ý chí thì tuyệt đối không được phép chùng xuống. Bởi lẽ, phía trước không chỉ là một mục tiêu quân sự, mà là vận mệnh của cả dân tộc.

· Bóng Cố Đô và Khát Vọng Hòa Bình

Huế trong tâm trí ông Quang và đồng đội là một vùng đất trầm mặc, cổ kính với những đền đài rêu phong. Nhưng chiến tranh đã phủ lên vẻ đẹp u tịch ấy màu xám xịt của thuốc súng và những ngày tháng không yên bình. Tiếng đại bác vọng lại từ xa như xé toạc không gian tĩnh lặng của sông Hương, núi Ngự.

Trong những phút nghỉ ngơi hiếm hoi giữa rừng già, dựa lưng vào vách đá ẩm ướt, ông Quang thường tâm sự với anh em. Ông bảo: "Mỗi lần nghe lệnh tiến công, mình xốc lại tinh thần không phải chỉ vì mệnh lệnh của cấp trên. Mình tiến lên vì muốn nhìn thấy ngày đất nước được yên tiếng súng. Cái đích cuối cùng không phải là chiến thắng để vinh danh, mà là để những đứa trẻ sau này không còn phải nghe tiếng bom rơi nữa."

Suy nghĩ ấy như ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm ông giữa cái lạnh thấu xương của rừng núi tháng Ba.

· Những Người Đồng Đội

Hành quân bên cạnh ông là những gương mặt thân quen, những người đã cùng ông chia ngọt sẻ bùi qua bao mùa chiến dịch. Có những cậu lính trẻ măng, tuổi đời mới chỉ mười tám, đôi mươi, khuôn mặt còn vương nét thư sinh, lần đầu nếm trải cái khắc nghiệt của chiến trường Trị Thiên. Lại có những người lính già dặn, da sạm nắng gió, trên người chằng chịt vết sẹo của những trận đánh trước từ Quảng Trị, Nam Lào.

Dù tuổi tác khác nhau, quê quán khác nhau, nhưng trong ánh mắt họ đều cháy lên một niềm tin thống nhất. Họ truyền cho nhau hơi ấm qua cái nắm tay vội vàng, chia nhau từng ngụm nước suối, từng miếng lương khô. Ông Quang nhìn họ, lòng dâng lên niềm xúc động khó tả. Ông hiểu rằng, sức mạnh của đoàn quân này không nằm ở vũ khí tối tân, mà nằm ở sự đồng lòng.

· Ký Ức Không Thể Nào Quên

Khi chiến dịch bước vào giai đoạn quyết định, những bước chân hành quân trở nên gấp gáp hơn. Mưa vẫn rơi, nhưng không còn ai để ý đến cái lạnh hay chiếc ba lô nặng trĩu nữa. Trước mắt họ là cửa ngõ Huế, là thời khắc lịch sử đang đến rất gần. Sau này, khi tiếng súng đã thực sự tắt, khi đất nước đã trọn niềm vui thống nhất, ông Nguyễn Xuân Quang vẫn thường nhắc lại những ngày tháng Ba ấy. Ông nói rằng, đó là một ký ức vĩnh viễn khắc sâu trong tâm khảm, một phần máu thịt của cuộc đời ông.

Đó là ký ức về những ngày mưa rừng xối xả, về những đôi chân lấm bùn nhưng không bao giờ lùi bước, và về khát vọng hòa bình mãnh liệt đã dẫn lối cho ông và đồng đội đi đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn