Ký ức thiêng liêng về Bác trong lòng nữ anh hùng đất Bến Tre
Ký ức thiêng liêng về Bác trong lòng nữ anh hùng đất Bến Tre
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những con người đã sống và chiến đấu bằng tất cả lòng trung thành và niềm tin son sắt với cách mạng. Nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tạ Thị Kiều (tức Mười Lý), quê ở xã An Thạnh, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre, là một trong những tấm gương tiêu biểu như thế.
Sinh năm 1938, lớn lên trong bối cảnh đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, bà sớm giác ngộ cách mạng. Từ một cô gái miền quê chân chất, bà trở thành cán bộ Ban Chỉ huy quân sự huyện Mỏ Cày, trực tiếp tham gia tổ chức các phong trào đấu tranh chính trị và vũ trang tại địa phương. Với tinh thần kiên cường, bà cùng đồng đội đã thực hiện nhiều hoạt động như rải truyền đơn, phá ấp chiến lược, gài mìn, phá đường, góp phần làm lung lay hệ thống kiểm soát của địch.
Những chiến công xuất sắc đã đưa bà trở thành một trong những đại biểu tiêu biểu của miền Nam được tuyên dương tại Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua các lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam năm 1965. Cũng trong năm ấy, bà vinh dự được ra miền Bắc và gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh – một kỷ niệm mà bà luôn “ghi lòng tạc dạ”.
Nhắc lại lần đầu gặp Bác vào tháng 11/1965, bà không giấu được xúc động. Giữa khu vườn Phủ Chủ tịch, hình ảnh Bác hiện ra giản dị, hiền hòa như một người ông thân thương. Khi nhìn thấy Người, những người con miền Nam không kìm được nước mắt, chạy đến ôm Bác trong niềm xúc động dâng trào.
Bác ân cần nhắc nhở: “Các cháu về với Bác thì phải vui lên, không được khóc”. Nhưng chính Người cũng không giấu được nỗi nhớ thương đồng bào miền Nam. Lời nói của Bác nghẹn lại: “Bác nhớ đồng bào miền Nam nhiều lắm… Bác ăn không ngon, ngủ không yên…”. Những giọt nước mắt của Người đã chạm đến trái tim của những người con từ chiến trường trở về.
Trong buổi gặp gỡ, Bác không chỉ nói chuyện chung mà còn ân cần hỏi han từng người. Người hỏi về gia đình, cuộc sống, bữa ăn, cái mặc, thậm chí cả việc có đủ muối ăn hay không. Sự quan tâm tỉ mỉ ấy khiến mọi người cảm nhận sâu sắc tình yêu thương bao la của vị lãnh tụ.
Bữa cơm cùng Bác hôm ấy tuy giản dị với canh cải, cá kho, cà pháo nhưng lại trở thành kỷ niệm không thể nào quên. Bác nhắc nhở các chiến sĩ ăn hết, không để thừa thức ăn – một bài học giản dị mà sâu sắc về tiết kiệm và trân trọng lao động.
Sau lần gặp ấy, những lời dạy của Bác trở thành kim chỉ nam trong suốt cuộc đời cách mạng của bà Tạ Thị Kiều: phải giữ gìn sức khỏe, trung thành với Đảng, gần gũi nhân dân, khiêm tốn và tận tụy phục vụ nhân dân.
Dù sau này đảm nhiệm nhiều cương vị, trong đó có Phó Giám đốc Bảo tàng Quân khu 7, bà vẫn luôn giữ trọn phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”. Bà góp phần xây dựng bảo tàng trở thành nơi giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ, truyền lại ngọn lửa cách mạng cho mai sau.
Năm 2012, bà qua đời, nhưng những ký ức về Bác Hồ và tấm gương của bà vẫn còn sống mãi. Câu chuyện về lần gặp Bác không chỉ là kỷ niệm cá nhân, mà còn là minh chứng sinh động cho tình cảm sâu nặng giữa vị lãnh tụ và nhân dân, đặc biệt là đồng bào miền Nam trong những năm tháng gian khó.



