KÝ ỨC ! THỜI HOA LỬA
Nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ông Nguyễn Văn Hùng không giấu được xúc động. Ông kể rằng mình nhập ngũ năm 1966, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi mà đáng lẽ ra còn đang ngồi trên ghế nhà trường.
Ông chia sẻ:
“Ngày đó, ai cũng mang trong mình một lý tưởng rất lớn – giải phóng đất nước. Dù biết ra đi có thể không trở về, nhưng không ai chùn bước.”
Ông được điều vào chiến trường miền Nam, nơi bom đạn diễn ra ác liệt từng ngày. Có những đêm hành quân xuyên rừng, trời mưa tầm tã, quần áo ướt sũng nhưng vẫn phải giữ im lặng tuyệt đối.
Ông nhớ nhất một lần chiến đấu tại Quảng Trị. Trong trận bom dữ dội, đơn vị của ông bị chia cắt. Nhiều đồng đội đã hy sinh ngay trước mắt ông.
“Tôi vẫn còn nhớ rõ hình ảnh người bạn thân ngã xuống… lúc đó tôi chỉ biết cắn răng tiếp tục chiến đấu. Nếu dừng lại, tất cả sẽ hy sinh vô ích.”
Sau chiến tranh, ông trở về với những vết thương trên cơ thể và cả trong ký ức. Nhưng ông luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Câu chuyện của ông là minh chứng cho lòng dũng cảm, tinh thần bất khuất và sự hy sinh to lớn của thế hệ đi trước.



