KÝ ỨC THỜI HOA LỬA - NĐC
“Con đi mạnh giỏi, ráng sống mà trở về.” Chiến trường không giống như tôi từng tưởng tượng. Không có những điều hào hùng như trong sách vở, mà chỉ có khói bom, tiếng súng và nỗi sợ luôn thường trực. Tôi nhớ nhất là một đêm mưa năm ấy. Đơn vị tôi đang hành quân qua rừng thì bất ngờ bị pháo kích. Bầu trời bỗng sáng rực lên. Những vệt sáng đỏ lao xuống như những bông hoa rực cháy. Nhưng đó không phải hoa. Đó là đạn pháo — những “hoa lử
Năm đó, tôi mười chín tuổi. Tôi rời quê lên đường nhập ngũ, mang theo lời dặn của mẹ:
“Con đi mạnh giỏi, ráng sống mà trở về.”
Chiến trường không giống như tôi từng tưởng tượng. Không có những điều hào hùng như trong sách vở, mà chỉ có khói bom, tiếng súng và nỗi sợ luôn thường trực.
Tôi nhớ nhất là một đêm mưa năm ấy.
Đơn vị tôi đang hành quân qua rừng thì bất ngờ bị pháo kích. Bầu trời bỗng sáng rực lên. Những vệt sáng đỏ lao xuống như những bông hoa rực cháy.
Nhưng đó không phải hoa.
Đó là đạn pháo — những “hoa lửa” của chiến tranh.
Tiếng nổ vang lên dồn dập. Đất đá bắn tung, cây cối đổ rạp. Tôi nằm ép xuống đất, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Xung quanh là tiếng gọi nhau trong hoảng loạn.
Khi mọi thứ tạm lắng, tôi ngẩng lên. Khói bụi mù mịt. Nhiều đồng đội của tôi… đã không còn nữa.
Trong đó có Lâm — người bạn thân nhất của tôi. Chúng tôi từng hứa với nhau rằng sau chiến tranh sẽ cùng trở về quê, sống một cuộc đời yên bình. Nhưng lời hứa ấy đã dừng lại trong đêm “hoa lửa” ấy.
Tôi ngồi lặng bên Lâm, không khóc nổi. Chỉ thấy trong lòng mình trống rỗng. Những ánh lửa vẫn cháy xung quanh, như khắc sâu thêm nỗi đau vào ký ức.
Chiến tranh kết thúc, tôi may mắn trở về. Nhưng một phần tuổi trẻ của tôi đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy pháo hoa rực sáng trên bầu trời, tôi lại nhớ đến những đêm năm xưa. Vẫn là những ánh sáng ấy… nhưng ngày trước là đau thương, còn hôm nay là hòa bình.
Tôi kể lại câu chuyện này không phải để nhắc lại nỗi buồn, mà để những người trẻ hiểu rằng:
hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều mất mát.
Và tôi — Nguyễn Văn Tư — là một người đã sống qua thời hoa lửa ấy.



