Ký ức trong lòng “đất thép” Củ Chi - ÍCH
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, hệ thống Địa đạo Củ Chi là nơi vừa chiến đấu vừa sinh tồn của bộ đội và người dân. Một cựu du kích kể lại: “Ngày nào cũng nghe tiếng trực thăng quần thảo trên đầu. Chỉ cần một tiếng động lạ là cả đội lập tức chui xuống hầm, im lặng tuyệt đối.” Trong lòng đất, các đường hầm chằng chịt như mạng nhện. Có hầm chứa lương thực, hầm cứu thương, hầm chỉ huy. Cuộc sống thiếu ánh sáng, thiếu không khí, nhưng lại là nơi giữ được sự sống giữa bom đạn. Một nữ du kích t
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, hệ thống Địa đạo Củ Chi là nơi vừa chiến đấu vừa sinh tồn của bộ đội và người dân.
Một cựu du kích kể lại:
“Ngày nào cũng nghe tiếng trực thăng quần thảo trên đầu. Chỉ cần một tiếng động lạ là cả đội lập tức chui xuống hầm, im lặng tuyệt đối.”
Trong lòng đất, các đường hầm chằng chịt như mạng nhện. Có hầm chứa lương thực, hầm cứu thương, hầm chỉ huy. Cuộc sống thiếu ánh sáng, thiếu không khí, nhưng lại là nơi giữ được sự sống giữa bom đạn.
Một nữ du kích từng làm giao liên nhớ lại:
“Có hôm phải bò qua đường hầm rất hẹp, tay cầm tài liệu, người lấm bùn. Ra tới nơi thì toàn thân ướt sũng, nhưng vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ.”
Những khoảnh khắc không quên
Có những lần địch rải chất độc hoặc bắn phá dữ dội, người trong địa đạo phải thay nhau đào thêm lối thoát, vừa chiến đấu vừa bảo vệ dân.
Một nhân chứng khác nói:
“Ở dưới lòng đất, chúng tôi không nhìn thấy bầu trời, nhưng ai cũng tin rằng ngày mai sẽ có tự do.”
Còn lại sau chiến tranh
Sau này, Củ Chi được gọi là “đất thép thành đồng” – không chỉ vì hệ thống địa đạo, mà vì ý chí kiên cường của con người nơi đây.
Trong lòng đất, các đường hầm chằng chịt như mạng nhện. Có hầm chứa lương thực, hầm cứu thương, hầm chỉ huy. Cuộc sống thiếu ánh sáng, thiếu không khí, nhưng lại là nơi giữ được sự sống giữa bom đạn.
Một nữ du kích từng làm giao liên nhớ lại:
“Có hôm phải bò qua đường hầm rất hẹp, tay cầm tài liệu, người lấm bùn. Ra tới nơi thì toàn thân ướt sũng, nhưng vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ.”
Những khoảnh khắc không quên
Có những lần địch rải chất độc hoặc bắn phá dữ dội, người trong địa đạo phải thay nhau đào thêm lối thoát, vừa chiến đấu vừa bảo vệ dân.
Một nhân chứng khác nói:
“Ở dưới lòng đất, chúng tôi không nhìn thấy bầu trời, nhưng ai cũng tin rằng ngày mai sẽ có tự do.”
Còn lại sau chiến tranh
Sau này, Củ Chi được gọi là “đất thép thành đồng” – không chỉ vì hệ thống địa đạo, mà vì ý chí kiên cường của con người nơi đây.



