Ký ức từ tuyến lửa Trị – Thiên
Ký ức từ tuyến lửa Trị – Thiên– Nguyễn Hữu Nay, cựu chiến binh

Tôi tên là Nguyễn Hữu Nay, sinh năm 1958, hiện sinh sống tại tổ dân phố Kiệt Đoài. Khi nhắc lại quãng đời tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trong tôi vẫn vẹn nguyên những ký ức không thể phai mờ – đó là những năm tháng tuổi trẻ sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, nhưng luôn rực cháy niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Tôi nhập ngũ khi còn rất trẻ, được biên chế vào đơn vị bộ binh thuộc một trung đoàn chủ lực của Quân khu Trị – Thiên [Chưa xác minh cụ thể số hiệu trung đoàn]. Sau thời gian huấn luyện khẩn trương, đơn vị tôi hành quân vào chiến trường Trị – Thiên, trực tiếp chiến đấu tại các khu vực Quảng Trị và Thừa Thiên – Huế – nơi được coi là một trong những chiến trường ác liệt nhất thời bấy giờ.
Chiến trường Trị – Thiên là vùng đất khốc liệt, nơi bom đạn dội xuống gần như mỗi ngày. Tôi còn nhớ rõ những ngày bám trụ ở các điểm cao ven sông Thạch Hãn và khu vực rừng núi giáp ranh. Ban ngày, máy bay địch quần thảo, pháo kích không ngớt; ban đêm, chúng tôi tranh thủ hành quân, củng cố trận địa, vận chuyển đạn dược và lương thực cho các mũi chiến đấu phía trước.
Nhiệm vụ của tôi khi ấy vừa là chiến sĩ trực tiếp chiến đấu, vừa tham gia bảo vệ tuyến tiếp tế. Có những đêm mưa dầm, đất bùn ngập đến mắt cá, chúng tôi gùi hàng, khiêng thương binh, lặng lẽ đi trong bóng tối để tránh sự phát hiện của địch. Mỗi bước chân là một lần nén lại nỗi sợ, bởi chỉ cần một ánh pháo sáng, cả đội hình có thể rơi vào vòng vây bom đạn.
Cuộc sống người lính nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Lương thực thiếu thốn, bữa cơm nhiều khi chỉ có nắm gạo trộn muối vừng. Sốt rét, thương tích luôn rình rập, nhưng không ai rời vị trí. Tình đồng chí, đồng đội là sức mạnh lớn nhất. Chúng tôi san sẻ từng hớp nước, từng viên thuốc, động viên nhau giữ vững tinh thần trong những thời khắc cam go nhất.
Tôi đã chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống ngay bên chiến hào, trên những cánh rừng Trị – Thiên cháy sém vì bom đạn. Có người còn rất trẻ, chưa kịp gửi trọn một lá thư về gia đình. Mỗi sự hy sinh ấy là nỗi đau không thể nói thành lời, nhưng cũng là lời nhắc nhở chúng tôi phải tiếp tục chiến đấu, giữ vững từng tấc đất đã giành được bằng máu xương.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, tôi xuất ngũ trở về địa phương, mang theo ký ức của một người lính từng chiến đấu trong đội hình bộ đội chủ lực tại chiến trường Trị – Thiên. Trở lại đời thường, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình và trách nhiệm của bản thân trong việc giữ gìn, truyền lại những ký ức lịch sử cho thế hệ sau.
Những năm tháng thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng với tôi, đó là quãng đời không thể nào quên. Bởi chính trong bom đạn và gian khổ ấy, tôi đã sống trọn vẹn nhất cho lý tưởng của người lính: chiến đấu vì Tổ quốc, vì nhân dân, và vì ngày mai đất nước thanh bình.



