Khác

Ký Ức Tuổi Mười Bốn Bên Nghĩa Trang 7 Biển

Năm mới tròn mười bốn tuổi, tuổi thơ của bà Nguyễn Thị Mẹo đã sớm gắn liền với những mất mát, bi thương của chiến tranh. Gia đình bà ngày ấy cặm cụi xẻ ván đóng những chiếc xuồng nhỏ tiếp tế cho bộ đội. Cùng má vượt qua vòng vây giặc ra chợ Rạch Sỏi, bà khéo léo giấu từng cuộn cao su, ống thuốc chích bên trong máy móc để mang về. Những tấm cao su ấy mang một sứ mệnh nhói lòng: dùng để quấn thân xác những người lính hy sinh. Chính đôi mắt non nớt của cô bé ngày ấy đã phải chứng kiến cảnh cha cùng đồng đội chèo xuồng chở thi hài các anh về Nghĩa trang 7 Biển, chỉ che tạm bằng ít lá chuối, lá dừa để qua mặt kẻ thù. Sức tàn khốc của bom đạn sau đó còn quật ngã cả những phần mộ, khiến xác các anh văng lên, nổi trôi khắp các đường kinh, để rồi khi khua dằm khỏa nước lại chạm phải thân xác người nằm xuống. Chứng kiến cảnh hàng chục người lính ngã xuống được mai táng lại trong đớn đau, tang tóc, ký ức tuổi thơ ấy đã hóa thành vết cắt sâu thẳm, nhắc nhở thế hệ sau về cái giá vô cùng lớn lao của hai tiếng hòa bình.

An Giang25/08/2026Nguyễn Tuyết Giao (Đoàn xã Đông Thái)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ký Ức Tuổi Mười Bốn Bên Nghĩa Trang 7 Biển

Chiến tranh không chỉ cướp đi tuổi trẻ bằng tiếng súng đạn gầm thét, mà đôi khi nó hằn sâu vào tâm trí một đứa trẻ những vết thương lòng không bao giờ lành. Sinh năm 1962, khi mới tròn mười bốn tuổi, cái tuổi đáng lẽ ra chỉ biết ăn học và nô đùa, bà Nguyễn Thị Mẹo đã phải sớm gánh gác và chứng kiến những trang sử đẫm máu, bi thương nhất của quê hương.

Thời điểm ấy, gia đình bà gom từng tấm ván để tự tay đóng những chiếc xuồng be bảy, be tám cung cấp cho các anh bộ đội. Không dừng lại ở đó, qua những mối liên lạc mật thiết, bà cùng má mình còn gánh vác nhiệm vụ đi chợ Rạch Sỏi tiếp tế. Những vật dụng được mua về ngụy trang khéo léo vô cùng: từng cuộn cao su, từng ống thuốc chích được giấu kín ngầm bên trong các chi tiết máy, vượt qua vàm vây dày đặc của giặc để mang về Nông trường dừa cho Huyện đội. Đặc biệt, những tấm cao su bộ đội mua nhiều nhất lại mang một sứ mệnh nhói lòng: để quấn thân xác những người chiến sĩ ngã xuống trước khi đem chôn.

Chính đôi mắt non nớt của cô bé mười bốn tuổi ngày ấy đã phải chứng kiến cảnh cha mình cùng đồng đội đưa tiễn những người lính trở về. Những chiếc xuồng chở thi hài đồng đội lướt đi trong lặng câm, chỉ được đậy tạm bợ bằng những lớp lá chuối, lá dừa để che mắt kẻ thù, xuôi về Nghĩa trang 7 Biển chôn cất lần lượt từng tốp ba, bốn người.

Thế nhưng, sự tàn khốc của chiến tranh còn vượt qua cả sức tưởng tượng. Có những đợt bom đạn oanh tạc điên cuồng đến mức làm bật tung cả những phần mộ, khiến đất đá và thi hài các anh văng lên, bốc mùi đau thương khắp chốn. Má cô bé phải hối hả bảo lấy dầm chèo quẹo vào đường thứ 7 Biển, luồn lách vào những hố bom sâu hoắm. Cảnh tượng hiện ra ám ảnh cả một đời: xác các anh bộ đội nằm rải rác khắp các con kinh. Khi chèo xuồng chống dằm, chiếc dầm khua nước bỗng khựng lại, chọt trúng thân xác người hy sinh nằm chìm khuất. Sáng hôm sau đi ngang qua nghĩa trang, hình ảnh những thi hài bị sức ép bom đạn quật văng lên mặt đất, phải tập trung chôn cất lại hàng chục con người một lúc đã trở thành vết cắt sâu thẳm, đau đớn nhất trong ký ức tuổi thơ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn