Bài viết

Ký ức và lời dặn dò

Hải Phòng13/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những bức thư của họ hàng, bạn bè, của anh chị em tôi gửi cho bố đã được trao trả lại sau khi ông hy sinh. Đọc lại những lá thư ấy, tôi không khỏi rưng rưng. Lá thư cuối cùng của anh Huệ từ Liên Xô ngày 24/5/1973 gửi cho ba anh chị em tôi viết:

“Các em nhớ thương của anh! Giờ này các em đang làm gì? Đã nguôi nỗi đau thương để cắp sách tới trường chưa? Hay các em vẫn còn khóc thương tiếc bố. Các em cứ khóc lên để rồi mà nhớ các em ạ! Các em còn nhỏ nhưng anh rất tin tưởng ở các em đã có nghị lực. Các em hãy nuốt lấy nỗi uất hận đối với kẻ thù vừa thua chạy ở nước ta, rồi mà học tập, lao động để xứng đáng với bố của các em”.

Những lời động viên, dặn dò ấy đã tiếp thêm sức mạnh để mẹ tôi vừa làm mẹ, vừa làm cha, nuôi dạy ba anh chị em tôi trưởng thành.

Lá thư cũ mà mẹ luôn giữ gìn cẩn thận.

Lá thư cũ mà mẹ luôn giữ gìn cẩn thận.

Lá thư cũ mà mẹ luôn giữ gìn cẩn thận.

Lá thư cũ mà mẹ luôn giữ gìn cẩn thận.

Lá thư cũ mà mẹ luôn giữ gìn cẩn thận.

Lá thư cũ mà mẹ luôn giữ gìn cẩn thận.

Lá thư cũ mà mẹ luôn giữ gìn cẩn thận.

Lá thư cũ mà mẹ luôn giữ gìn cẩn thận.

Lá thư cũ mà mẹ luôn giữ gìn cẩn thận.

Lá thư cũ mà mẹ luôn giữ gìn cẩn thận.

Hòa bình là món quà vô giá

Ngày nay, hòa bình dường như là một điều hiển nhiên như ánh sáng mặt trời hay không khí ta thở. Nhưng để có được điều hiển nhiên ấy, biết bao thế hệ đã phải hy sinh. Đọc lại những lá thư thời chiến, tôi thấm thía giá trị của hòa bình, tự do, và càng thêm biết ơn những người đã ngã xuống vì tổ quốc.

Hãy trân trọng từng phút giây trong cuộc sống hòa bình hôm nay, bởi đâu đó trên thế giới này, lửa chiến tranh vẫn âm ỉ cháy, và những mất mát vẫn không ngừng hiện hữu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn