KÝ ỨC VỀ CHA

💚KÝ ỨC VỀ CHA💚
Cha ra đi lúc con còn nhỏ tuổi, lúc mà cả nước nhà dồn mình dốc sức cho cuộc tổng tiến công Mậu Thân năm 1968. Khi ấy con đâu có biết sự gian khổ và tàn khốc của chiến tranh vì tuổi vẫn còn ngây thơ, hồn nhiên để được có cả tình cảm của cả bố và mẹ, nhưng đâu mấy ai biết rằng cha đã gác lại hạnh phúc gia đình, để lên đường nhập ngũ bảo vệ Tổ quốc . Cảm giác đầu tiên về sự vắng Cha đó là mùa hè năm ấy, một cơn bão lớn quét qua. Ngôi nhà do Cha xây đã bị gió làm tốc mái , mưa to xối xả và ngôi nhà bị dột, giá như có cha ở nhà, cha sẽ tu sửa và lợp lại mái ngói. Trong đêm bão mấy mẹ con ngồi cạnh bên nhau, mẹ dang tay ôm chúng tôi vào lòng mẹ, mẹ nói với tôi “ mau lớn đi để lợp lại nhà cho mẹ”.
Rồi một hôm Cha về phép trước khi đi mãi, lúc ấy con đang ngồi khóc vì không có ai lấy nước cho uống. Cha đột nhiên xuất hiện và bỏ cái ba lô trên vai xuống, từ trong chiếc ba lô màu xanh, Cha lấy ra một túi quà, mấy chị em cứ hí hửng nghĩ là bánh, kẹo nhưng chợt thấy mấy củ gì tròn tròn mà chưa nhìn thấy bao giờ, mẹ bảo đấy là củ nâu ở Yên Tử Bố mày mang về cho U nhuộm áo. Hôm sau, Cha dắt tay tôi đi chào bà con trong làng để đi vào chiến trường B. Cái nắm tay ấy là cái nắm tay cuối cùng của tình Cha - Con.
Tôi thật tiếc khi ấy, ông nội không cho tôi đi cùng để tiễn Cha ra ga tầu Dụ Nghĩa. Cha lên tầu hỏa đến nơi ra đời của chiếc gậy Trường Sơn để vượt con đường trường sơn vào nam chiến đấu . Rồi mẹ mong những lá thư, mỗi khi nhận được thư của cha cả nhà vui lắm. Mẹ luộc nồi sắn ăn và bảo chị gái đọc lá thư cho cả nhà ngồi cùng nghe. Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ câu cha dặn U là “ Phải cho các con ăn học đến nơi đến chốn chứ như tôi ít học nên thua an hem khổ lắm”. Riêng tôi cha đã dặn “Sau này là con trưởng nên phải là chỗ dựa cho gia đình;. Đó như một lời di huấn in sâu trong tôi từ năm tháng đó.
Rồi một buổi chiều ập đến tin cha đã hi sinh, lúc ấy tôi mới học lớp ba chả hiểu thế nào là hi sinh. Thấy cả nhà khóc thì cũng khóc theo, khóc được một lúc thì thiếp đi, trong lúc mơ ngủ tôi đã thấy chiếc áo mà trước khi cha đi để lại vẫn treo trên đầu giường đu đưa như có người đang đến đầu giường của mình nằm…
Đêm ấy nhìn ra ngoài cửa sổ là mùa thu, hương hoa móng rồng, cây mà trước đó cha trồng nở hoa thơm ngào ngạt, đom đóm bay lập lòe trong không gian tĩnh mịch của đêm mùa thu. Chả hiểu sao con chó vàng nó cử sủa lên từng hồi làm cho tôi không ngủ được cũng vì đói là do chiều đó cả nhà chả ăn gì cả. mấy hôm sau tôi theo ông nội ra sông tắm tôi nhìn dòng sông và nghĩ chỗ nào là cuối cùng của con sông nhỉ, nhìn về dãy núi xa xa ông tôi bảo Bố cháu đang hành quân ở đấy, mà tôi cũng nghĩ là thật. Không biết sao lúc bé nhìn dãy núi thấy nó xa xôi thế, cái gì cũng rộng lớn mình ước ao sẽ đến đó một lần.
Rồi một hôm giấy báo tử gửi về, tôi cũng không hiểu là gì cả chỉ biết cả nhà lại khóc. Thấy cán bộ xã họ bảo Anh hùng liệt sỹ, tôi nghĩ ồ cha mình là Anh hùng mặc dù trong tư duy cạu bé 8 tuổi hiểu gì về anh hùng đâu nhưng cũng thấy tự hào.
Một kỷ niệm của những năm học cấp một lúc đó cô giáo hỏi Bố em hy sinh là liệt sỹ à? tôi đã òa khóc. Lúc ấy các bạn lại bảo tôi khóc nhè chứ đâu có hiểu rằng sự đau buồn của người con mất cha.
Những năm tháng khó khăn của cuộc sống sau chiến tranh, tuy nhiên do chính sách đền ơn đáp nghĩa của Đảng và nhà nước, cuộc sống của gia đình và bản thân tôi đã vượt lên nỗi đau. Tôi cũng được ưu tiên, bù đắp kể cả cho đi học tập ở nước ngoài. Đến giờ tôi vẫn tiếc là sao lúc ấy mình lại không dám vượt lên chính mình để ra nươc ngoài học tập…
Chiến tranh đã lùi xa, vết thương của những hố bom đã được san lấp nhưng vết thương lòng phần nào cũng đã nguôi ngoai. Ai trải qua chiến tranh mới thấy ý nghĩa của Hòa bình. Tôi đã đi cùng Đội quy tập đến nơi chiến truòng xưa. Tuy không phải vai đeo ba lô với chiếc gậy trường sơn nhưng tôi phần nào đã hiểu thế nào là cái giá của độc lập tư do. Có được như ngày nay là biết bao xương máu của cha ông đã hy sinh cả tuổi trẻ, ước mơ trên giảng đường, trên nhà máy, trên ruộng đồng họ sống mãi tuổi 20 đêm mơ ngủ vẫn gọi tiếng mẹ ơi./.



