Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ký ước người lính- ngọn lửa truyền thống còn mãi

Nghệ An03/07/2026Lương Thị Doan (xã Thông Thụ, tỉnh Nghệ An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức người lính từ chiến trường đến hòa bình

Nhân vật: Bác Nán Văn Trường – Chiến sỹ Trung đoàn 219 trực thuộc Bộ Quốc Phòng

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, biết bao thế hệ cha anh đã không tiếc tuổi xuân, máu xương để giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Những năm tháng chiến tranh tuy đã lùi xa nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn luôn cháy mãi trong trái tim những người lính năm xưa. Đó không chỉ là ký ức về bom đạn, gian khổ mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, tình đồng chí đồng đội và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam.

Trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa” do Đoàn xã Thông Thụ tổ chức, đoàn viên thanh niên đã có dịp được gặp gỡ và lắng nghe những chia sẻ chân thành, xúc động từ Bác Nán Văn Trường – Chiến sỹ Trung đoàn 219 trực thuộc Bộ Quốc Phòng. Những câu chuyện của bác không chỉ tái hiện một phần lịch sử chiến tranh mà còn trở thành bài học quý báu dành cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bằng giọng kể giản dị nhưng đầy cảm xúc, bác Trường đã đưa mọi người trở về với những năm tháng khốc liệt trong cuộc chiến dịch Điện Biên Phủ. Đó là thời kỳ mà những người lính trẻ phải đối mặt với vô vàn khó khăn: thiếu ăn, thiếu thuốc men, bom đạn rình rập và bệnh tật hoành hành.

Bác nhớ lại rằng trong đơn vị của mình có nhiều đồng đội bị thương khi đó đội tiếp ứng cứu thương bên ngoài chưa dám ra ngoài tiếp ứng vì khi ló người ra ngoài địch phát hiện sẽ dồn dập bom đạn xuống nơi đó. Bác kể rằng mặc dù sau bao năm tháng thời bình hiện nay chân Bác có 02 mảnh đạn bị dính chỗ đầu gối, do phát hiện muộn nên không mổ 02 mảnh đạn ra được; mỗi lúc mưa gió trở trời khiến đầu gối ông bị đau buốt.

Những lời kể mộc mạc ấy khiến ai có mặt hôm đó cũng nghẹn ngào xúc động. Trong chiến tranh, sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau gang tấc, nhưng chính tình yêu thương, sự đùm bọc giữa những người lính đã giúp họ vượt qua tất cả.

Không chỉ đối diện với bệnh tật và thiếu thốn, những người lính còn phải chứng kiến sự hy sinh của biết bao đồng đội. Bác Trường kể có những đồng đội ra chiến trường hi sinh nhưng sẽ không được thông báo về Trung đội để không làm lung lây ý chí của đồng đội trong Trung đội mà di chuyển đồng chí hi sinh về Trung đội khác để chôn cất. Những mất mát ấy trở thành nỗi đau không thể nào quên đối với những người còn sống.

Bác kể rằng thời điểm ấy, tinh thần của bộ đội vô cùng quyết tâm. Dù gian khổ, thiếu thốn nhưng tất cả đều chung một ý chí: chiến đấu đến cùng để giành độc lập cho dân tộc.

Rồi ngày lịch sử cũng đến.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 trở thành dấu mốc không thể nào quên trong cuộc đời người lính.

Sau bao nhiêu ngày tháng chiến đấu giữa ranh giới của sự sống và cái chết, giây phút Điện Biên Phủ được giải phóng là niềm vui vỡ òa của những người lính, những người dân Việt Nam. Với bác Trường, điều hạnh phúc nhất không chỉ là chiến thắng mà còn là việc bản thân được sống sót trở về với gia đình, quê hương.

Chiến tranh kết thúc nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn luôn in đậm trong tâm trí người lính già. Đó là ký ức về đồng đội, về những con đường hằng ngày Bác vận chuyển Vũ khí đến với những nơi quân ta chiến đấu, những ngày đào hầm và đưa cán khiêng những chiến sỹ bị thương đi chữa trị, về những người đã ngã xuống vì hòa bình hôm nay.

Trong buổi gặp mặt, Đoàn xã Thông Thụ đã tặng bác một món quà ý nghĩa nhân dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ. Đó không chỉ là sự biết ơn đối với những cống hiến của bác mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ luôn ghi nhớ công lao của cha anh đi trước.

Buổi trò chuyện khép lại trong không khí ấm áp và xúc động. Những cái bắt tay, những lời chúc sức khỏe chân thành được gửi đến bác Trườngnhư một sự tri ân sâu sắc đối với người lính năm xưa.

“Câu chuyện thời hoa lửa” không đơn thuần là một buổi gặp gỡ hay một chương trình giao lưu. Đó còn là hành trình trở về với lịch sử, là dịp để thế hệ trẻ hiểu hơn về những hy sinh to lớn của cha ông trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Qua đó, mỗi đoàn viên thanh niên càng thêm tự hào về truyền thống dân tộc, biết sống có lý tưởng, trách nhiệm và cống hiến nhiều hơn cho quê hương, đất nước.

Những ký ức chiến tranh rồi sẽ dần lùi xa theo năm tháng, nhưng tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và lòng quả cảm của thế hệ cha anh sẽ mãi là ngọn lửa soi đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn