Kỷ vật người lính trẻ
Mùa khô năm ấy, dãy rừng ven Trường Sơn đỏ quạch vì nắng và khói bom. Những con đường hành quân chỉ còn là vệt đất mòn giữa rừng rậm, nơi từng đoàn quân nối nhau đi không dứt. Mỗi bước chân in xuống đất là một bước tiến vào chiến trường, cũng là một lần xa quê nhà thêm một đoạn dài. Trong một đơn vị bộ binh đóng quân gần suối cạn, có một người lính trẻ tên Dũng. Dũng hai mươi tuổi, quê ở Hà Nam. Anh ít nói, hiền lành, nhưng rất cẩn thận. Đồng đội hay trêu: – Thằng Dũng lúc nào cũng giữ đồ như giữ vàng. Dũng chỉ cười: – Đồ nhỏ nhưng là của người ta cho. Trong ba lô của anh luôn có một gói vải nhỏ được buộc kỹ. Không ai biết bên trong là gì, chỉ thấy anh giữ nó rất cẩn thận, ngay cả khi hành quân cũng không bao giờ để lẫn với đồ khác. Người bạn thân nhất của Dũng là Hòa, lính thông tin quê Nghệ An. Hòa tò mò nhiều lần: – Trong đó là gì mà giấu kỹ vậy? Dũng chỉ lắc đầu: – Kỷ vật. – Của ai? – Của người quan trọng. Không hỏi thêm, nhưng ai cũng hiểu đó là thứ không thể mất. Một lần, đơn vị hành quân qua vùng đồi trống. Địch bất ngờ ném bom pháo sáng. Cả đội tản vào hầm trú ẩn. Đất rung lên từng đợt, khói bụi mù mịt. Trong lúc hỗn loạn, ba lô của Dũng bị văng ra khỏi chỗ nấp. Anh lao ra giữa tiếng đạn nổ để nhặt lại. Hòa kéo anh lại: – Điên à! Một cái ba lô thôi! Dũng gạt tay: – Không phải ba lô. Anh ôm chặt nó vào ngực, nằm ép xuống đất. Sau trận bom, khi mọi người trở lại, Dũng ngồi im bên gốc cây cháy. Mặt anh lấm lem, tay vẫn giữ chặt gói vải. Hòa ngồi xuống cạnh: – Thật sự trong đó là gì? Dũng mở chậm rãi. Bên trong là một chiếc khăn tay nhỏ đã cũ, góc khăn có thêu hai chữ “M.T” hơi lệch. Cạnh đó là một tấm ảnh đã nhòe. – Người yêu? Dũng gật. Giọng anh trầm: – Trước khi đi, cô ấy đưa. Bảo giữ lấy, khi nào trở về thì trả. Hòa im lặng rất lâu. Ngoài kia, gió rừng thổi qua những thân cây cháy đen. – Cô ấy còn chờ không? Dũng không trả lời ngay. Chỉ nhìn vào khoảng trống trước mặt: – Tôi không biết. Nhưng tôi phải giữ. Từ ngày đó, ai cũng hiểu vì sao Dũng giữ chặt gói vải ấy đến vậy. Nó không chỉ là một chiếc khăn. Nó là lời hẹn, là một phần quê nhà, là lý do để anh bước tiếp qua những ngày khắc nghiệt nhất. Có những đêm hành quân mệt rã rời, Dũng chỉ cần mở ba lô, chạm vào gói vải, là lại đứng dậy đi tiếp. Một trận đánh lớn diễn ra ở sườn núi. Đơn vị bị chia cắt. Đạn pháo dội xuống liên tục. Dũng cùng Hòa bám giữ một điểm chốt. Khi rút lui, Dũng bị mảnh đạn sượt qua vai. Hòa dìu anh: – Bỏ lại cái đó đi! Dũng lắc đầu: – Không được. Anh ôm chặt gói vải vào ngực, dù máu đã thấm qua áo. Đến khi về được tuyến sau, Dũng ngất đi vì kiệt sức. Khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh hỏi không phải thuốc men hay vết thương. Mà là: – Kỷ vật đâu rồi? Hòa đặt nó vào tay anh: – Còn nguyên. Dũng thở phào như vừa trút được một gánh nặng lớn. Nhiều năm sau hòa bình, Dũng trở về quê. Chiếc khăn vẫn còn trong tay, đã cũ hơn nhưng vẫn nguyên vẹn. Người con gái năm xưa đứng trước hiên nhà, tóc đã điểm vài sợi bạc. Khi nhìn thấy anh, cô khẽ run. Không ai nói gì ngay. Chỉ có gió thổi qua cánh đồng sau nhà. Dũng đưa chiếc khăn ra: – Tôi giữ lời rồi. Cô bật khóc. Chiếc kỷ vật năm nào không chỉ là một món đồ nhỏ bé. Nó là cả một quãng đời người lính trẻ đã đi qua chiến tranh, giữ trọn niềm tin để trở về. Và cũng là minh chứng rằng, giữa bom đạn khốc liệt nhất, con người vẫn có thể giữ lại cho mình một điều không bao giờ mất — tình yêu và lời hứa.



