Lá Cờ Trong Ba Lô
Mùa xuân năm 1975, khi chiến dịch giải phóng miền Nam bước vào giai đoạn quyết định, Tiểu đoàn 8 nhận nhiệm vụ tiến công một cứ điểm quan trọng án ngữ cửa ngõ vào thị xã. Trước giờ xuất quân, Chính trị viên đơn vị trao cho chiến sĩ trẻ Nguyễn Thành một lá cờ Tổ quốc được gấp vuông vắn và dặn:
“Đến đâu cũng phải giữ cho lá cờ này còn nguyên vẹn. Khi cứ điểm được giải phóng, chính tay em sẽ kéo cờ lên.”
Thành cẩn thận đặt lá cờ vào chiếc túi ni lông, rồi cất sâu trong ba lô. Trong nhiều ngày hành quân, ba lô của anh có thể thiếu gạo, thiếu nước, nhưng lá cờ luôn được giữ khô ráo.
Đêm tiến công bắt đầu bằng những loạt pháo dồn dập. Bộ đội chia thành nhiều mũi đánh vào hệ thống hầm hào kiên cố. Khói súng phủ kín chiến trường. Thành cùng đồng đội liên tục xung phong qua từng lớp rào thép gai.
Một mảnh pháo bất ngờ làm quai ba lô bị đứt. Chiếc ba lô rơi xuống hố bom giữa làn đạn. Không chút do dự, Thành quay lại ôm lấy ba lô rồi tiếp tục lao lên phía trước. Đồng đội sau này hỏi vì sao anh liều mình như vậy, Thành chỉ mỉm cười:
“Trong đó có lá cờ của đơn vị.”
Đến gần sáng, cứ điểm hoàn toàn bị làm chủ. Những tiếng súng lẻ tẻ dần im bặt. Theo hiệu lệnh, Thành mở chiếc ba lô đã lấm đầy bùn đất. Lá cờ đỏ vẫn nguyên vẹn.
Anh cùng chỉ huy trèo lên nóc lô cốt cao nhất. Khi lá cờ tung bay trong ánh bình minh, tất cả chiến sĩ dưới chân đồi đều dừng lại, hướng mắt về màu đỏ thắm giữa nền trời. Nhiều người lặng lẽ đưa tay chào cờ dù quân phục còn phủ đầy đất cát.
Năm mươi năm sau, trong phòng truyền thống của đơn vị vẫn còn lưu giữ chính lá cờ ấy. Mép vải đã sờn, vài chỗ còn vết cháy xém vì mảnh đạn, nhưng màu đỏ vẫn rực rỡ.
Các cựu chiến binh thường nói với thế hệ trẻ rằng: lá cờ trong ba lô năm ấy không chỉ là biểu tượng của chiến thắng, mà còn là niềm tin được gìn giữ bằng cả tuổi xuân của một thế hệ.



