La Thị Tám
Họ và tên: La Thị Tám. Năm sinh: 1949 (Hiện bà vẫn còn sống). Quê quán: Vĩnh Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh. Nhiệm vụ: Đứng trên đồi cao đếm bom rơi tại Ngã ba Đồng Lộc. Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (phong tặng năm 20 tuổi).
Nữ Anh hùng La Thị Tám.
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: La Thị Tám.
Năm sinh: 1949 (Hiện bà vẫn còn sống).
Quê quán: Vĩnh Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh.
Nhiệm vụ: Đứng trên đồi cao đếm bom rơi tại Ngã ba Đồng Lộc.
Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (phong tặng năm 20 tuổi).
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ
CÔ GÁI ĐỨNG GIỮA TRỜI ĐẾM TỬ THẦN
Năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là "túi bom", là "tọa độ chết" nơi máy bay Mỹ trút bom ngày đêm hòng cắt đứt đường chi viện vào Nam. Để công binh và thanh niên xung phong biết vị trí bom chưa nổ mà san lấp hố bom, cần phải có người đứng quan sát trực tiếp. Nhiệm vụ nguy hiểm ấy được giao cho cô gái 19 tuổi La Thị Tám.
Mỗi ngày, khi tiếng máy bay Mỹ gầm rú lao tới, trong khi mọi người vội vã xuống hầm trú ẩn, thì La Thị Tám lại khoác áo, cầm ống nhòm chạy lên đỉnh đồi Mòi - nơi cao nhất và cũng nguy hiểm nhất. Một mình cô đứng giữa trời, phơi mình trước tầm ngắm của lũ giặc trời.
Nhiệm vụ của cô là không được rời mắt khỏi những chiếc máy bay, phải đếm chính xác từng quả bom rơi xuống: Quả nào nổ rồi, quả nào chưa nổ (bom nổ chậm), và nó rơi ở vị trí nào. Sau mỗi đợt bom, cô chạy xuống cắm tiêu (cờ đỏ) vào những chỗ có bom nổ chậm để báo hiệu cho xe và bộ đội tránh, đồng thời dẫn đường cho đội công binh đến phá bom.
Suốt 200 ngày đêm ròng rã, La Thị Tám đã đếm được và cắm tiêu cho 1.205 quả bom. Thần chết luôn rình rập quanh cô. Đất đá vùi lấp người cô không biết bao nhiêu lần. Có lần bom nổ gần, sức ép hất văng cô đi cả chục mét, máu mũi, máu tai trào ra, nhưng tỉnh dậy cô lại tiếp tục leo lên đồi. Hình ảnh cô gái nhỏ bé đứng vắt vẻo trên sườn đồi, bình tĩnh đếm từng trái bom rơi giữa khói lửa mịt mù đã trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Nhạc sĩ Doãn Nho đã viết bài hát "Người con gái sông La" để ca ngợi chị: "Em vừa 18 tròn, đẹp như xuân sang... Em đứng trên đỉnh núi, trông coi quân thù".
La Thị Tám không cầm súng bắn rơi máy bay, nhưng đôi mắt của chị còn sắc bén hơn cả ra-đa. Sự dũng cảm của chị là sự dũng cảm thầm lặng và cô đơn nhất: Một mình đối mặt với tử thần để giành giật sự sống cho đồng đội. Là một giáo viên, tôi muốn truyền cho các em học sinh tinh thần trách nhiệm ấy: Dù ở vị trí nào, dù công việc có thầm lặng đến đâu, nếu làm hết mình vì tập thể, chúng ta đều là những người anh hùng.


