Bài viết

LÁ THƯ

Hải Phòng13/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi còn nhớ rất rõ buổi tối hôm ấy, một buổi tối yên lặng đến lạ trong những ngày chiến tranh khốc liệt. Đó là khoảng thời gian hiếm hoi mà đơn vị được dừng chân nghỉ ngơi sau nhiều ngày hành quân liên tục. Rừng im ắng, gió thổi nhẹ qua những tán cây già, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và ánh đèn dầu leo lét trong hầm trú tạm. Chính trong khoảnh khắc yên bình mong manh ấy, tôi đã ngồi xuống, lấy trong ba lô ra tờ giấy đã nhàu và cây bút chì ngắn ngủn để viết thư về quê.

Lá thư ấy, đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy lòng mình nặng trĩu.

Khi đó, tôi mới ngoài hai mươi tuổi. Cái tuổi đáng lẽ đang ở nhà phụ giúp cha mẹ làm đồng, cưới vợ, sinh con, thì tôi lại khoác lên mình bộ quân phục bạc màu, sống giữa bom đạn và cái chết rình rập từng ngày. Tôi viết thư cho mẹ, cho cha, cho các em ở quê Bắc Thụy Anh. Tôi không dám kể nhiều về chiến tranh, chỉ nói rằng mình vẫn khỏe, vẫn ăn uống được, vẫn có đồng đội bên cạnh. Tôi biết, chỉ cần đọc thư, mẹ tôi cũng đủ lo lắng rồi.

Tôi nhớ mình đã viết rất chậm, từng chữ một, vì mỗi chữ đều mang theo một nỗi nhớ. Tôi kể về đêm nằm trong rừng, nhớ mùi rơm rạ ngoài sân, nhớ bát canh cua mẹ hay nấu mỗi mùa hè, nhớ tiếng cha ho khẽ bên hiên nhà lúc đêm khuya. Tôi không nói ra, nhưng trong lòng tôi khi ấy có một nỗi linh cảm rất mơ hồ, như thể mình đang viết một điều gì đó quan trọng lắm, quan trọng hơn cả những lá thư trước đây.

Viết đến cuối thư, tôi dừng bút rất lâu. Tôi không biết nên kết thúc thế nào. Cuối cùng, tôi chỉ viết một câu rất ngắn: “Con đi làm nhiệm vụ, mong ngày trở về.” Chữ viết nguệch ngoạc, nét bút run hơn bình thường. Tôi gấp lá thư lại cẩn thận, cho vào phong bì, rồi đặt nó trong ngăn nhỏ của chiếc ba lô cũ sờn màu.

Tôi không ngờ rằng, đó lại là lá thư cuối cùng tôi viết trong chiến tranh mà chưa bao giờ gửi đi.

Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Không có thời gian ghé trạm giao liên để gửi thư. Chúng tôi lên đường trong tiếng giục giã khẩn trương của chỉ huy. Lá thư vẫn nằm yên trong ba lô, sát bên ngực tôi, như một phần máu thịt. Tôi tự nhủ, xong đợt này sẽ gửi. Nhưng chiến tranh không cho người ta quyền hẹn trước.

Trận đánh diễn ra ác liệt hơn tất cả những gì tôi từng trải qua. Bom dội xuống liên hồi, đất đá tung lên mù mịt. Có những lúc tôi tưởng mình không thể đứng vững nổi, tai ù đi, ngực đau thắt lại vì sức ép. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh tôi, có người không kịp trăn trối một lời. Giữa tiếng nổ chát chúa, tôi chỉ kịp siết chặt khẩu súng và tự nhủ phải sống, phải tiến lên.

Có một khoảnh khắc, khi khói bom vừa tan, tôi chợt nghĩ đến lá thư trong ba lô. Nghĩ đến mẹ tôi ở quê, có thể đang ngồi vá áo dưới ánh đèn dầu, chờ tin con. Nghĩ đến cha tôi, người ít nói nhưng luôn dõi theo tôi bằng ánh mắt trầm lặng. Tôi nghĩ, nếu mình không qua được trận này, lá thư kia sẽ mãi mãi nằm lại cùng tôi nơi chiến trường xa lạ.

May mắn thay, tôi sống sót. Nhưng sau trận đánh, đơn vị tổn thất rất lớn. Chúng tôi phải hành quân liên tục, không có điều kiện gửi thư. Thời gian trôi đi, lá thư dần nhàu nát hơn trong ba lô. Có lúc tôi định viết thư khác, nhưng rồi lại thôi, vì không biết nên bắt đầu từ đâu sau những mất mát quá lớn.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Ngày mở ba lô, dọn lại những kỷ vật cũ, tôi chạm vào lá thư ấy. Phong bì đã ố vàng, mép giấy sờn rách. Tôi mở ra đọc lại từng dòng chữ của chính mình năm xưa. Đọc đến đâu, tim tôi thắt lại đến đó. Những câu chữ giản dị, chân thành, nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ.

Tôi đã không gửi lá thư ấy cho gia đình. Tôi gấp lại, cất vào một chiếc hộp nhỏ, giữ đến tận bây giờ. Đối với tôi, lá thư ấy không chỉ là một bức thư chưa kịp gửi, mà là minh chứng cho một thời hoa lửa, cho những điều chưa nói hết, cho nỗi nhớ nhà âm thầm mà người lính nào cũng mang theo trong tim.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn