Lá thư chưa gửi (1)
Lá thư chưa gửi
Có lần bác ngồi viết thư cho mẹ trong một buổi chiều hiếm hoi yên tĩnh. Tờ giấy đã cũ, nét chữ bác run run vì xúc động. Bác kể cho mẹ nghe về cuộc sống trong đơn vị, nhưng chỉ nói rằng mình vẫn khỏe. Những khó khăn, nguy hiểm bác đều giấu đi vì sợ mẹ lo. Viết xong, bác gấp lá thư lại cẩn thận và bỏ vào túi áo. Chưa kịp gửi thì đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Lá thư theo bác suốt những ngày dài sau đó. Có lần mưa lớn, bác phải giữ nó thật kỹ để không bị ướt. Mỗi khi nhớ nhà, bác lại lấy thư ra đọc lại. Nó như một lời nhắc rằng ở quê có người đang chờ mình. Bác luôn tự nhủ phải sống để trở về. Mãi sau này, khi có điều kiện, bác mới gửi được lá thư ấy đi. Không lâu sau, bác nhận được hồi âm của mẹ. Mẹ nói đã khóc rất nhiều khi đọc thư. Bác cầm lá thư mà mắt cũng nhòe đi. Đó là lần bác cảm nhận rõ nhất tình cảm gia đình giữa chiến tranh.



