Lá Thư Chưa Gửi
Người lính thường gác lại cuộc sống riêng để bảo vệ và giúp đỡ người khác.
Ở một đồn biên phòng nằm sâu trong dãy núi, người lính trẻ tên An luôn giữ thói quen viết thư cho gia đình. Mỗi tối sau giờ trực, anh lại ngồi dưới ánh đèn vàng và viết vài dòng kể về cuộc sống nơi biên giới.
Một buổi tối, An bắt đầu viết một lá thư mới. Anh kể rằng mùa đông ở đây rất lạnh, nhưng tình cảm của đồng đội khiến anh luôn cảm thấy ấm áp. Anh còn viết rằng khi hết nhiệm vụ, anh sẽ về nhà trồng một vườn cây cùng cha.
Nhưng lá thư ấy chưa kịp gửi đi.
Đêm hôm đó, đơn vị nhận tin có một nhóm người gặp nạn trong rừng vì lũ bất ngờ. An cùng đồng đội lập tức lên đường tìm kiếm. Mưa lớn, đường rừng trơn trượt, nhưng họ vẫn kiên trì băng rừng suốt nhiều giờ.
Cuối cùng họ tìm thấy những người bị mắc kẹt. Trong lúc giúp mọi người vượt qua con suối đang chảy xiết, An bị dòng nước cuốn ngã. Đồng đội nhanh chóng kéo anh lên, và nhờ sự cố gắng của cả đội, tất cả những người gặp nạn đều được cứu an toàn.
Sáng hôm sau, An quay lại bàn viết. Lá thư vẫn nằm đó, còn dang dở. Anh mỉm cười, viết thêm một dòng:
“Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo. Ở đây con đang làm điều có ý nghĩa.”



