Cựu Thanh niên xung phong

Lá thư chưa kịp gửi

Cô y tá Nguyễn Thị Lan - Lá thư chưa kịp gửi

Hải Phòng25/08/2026Xã Bình Phú (Xã Bình Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, tại một làng nhỏ bên dòng sông Thạch Hãn, cô y tá Nguyễn Thị Lan ngày ngày cùng đồng đội chăm sóc thương binh. Lan mới hai mươi tuổi. Trước ngày lên đường, mẹ cô chỉ dặn một câu: “Con đi thì nhớ giữ lấy mình, còn nếu không giữ được thì hãy giữ lấy người bên cạnh.”

Trong một trận bom dữ dội, Lan gặp Trần Minh, một chiến sĩ bị thương ở chân. Minh quê tận Nam Định, thường kể cho Lan nghe về vườn nhãn sau nhà và cô em gái tên Hạnh. Hai người dần trở nên thân thiết, nhưng giữa chiến trường, tình cảm chỉ được gửi qua những câu chuyện vụn vặt.

Một buổi chiều, Minh lấy trong túi áo ra một mảnh giấy đã nhàu.

“Lan này, nếu sau này còn sống, tôi muốn đưa cô về quê tôi.”

Lan bật cười.

“Thế nếu tôi không thích ăn nhãn thì sao?”

“Thì tôi trồng thứ khác.”

Đêm ấy, đơn vị nhận lệnh hành quân. Minh phải đi ngay. Trước lúc chia tay, anh đưa Lan một lá thư.

“Bao giờ yên tiếng súng thì đọc.”

Lan cất lá thư vào túi áo.

Ba ngày sau, trận đánh lớn xảy ra. Lan chạy giữa những hố bom để cứu thương binh. Khi trở về trạm cứu thương, cô nghe tin Minh đã hy sinh.

Lan ngồi rất lâu bên bờ sông. Cô lấy lá thư ra nhưng không mở. Cô sợ rằng khi đọc nó, điều cuối cùng còn giữ Minh ở bên mình cũng sẽ biến mất.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Lan trở về quê. Cô mở lá thư.

Chỉ có vài dòng:

“Lan, nếu tôi không trở về, cô đừng buồn. Hãy sống thật lâu. Hãy đi qua những mùa nhãn của quê tôi, thay cả phần tôi.”

Lan khóc.

Năm ấy, cô tìm đến Nam Định. Trong sân ngôi nhà cũ, một cô gái đã trưởng thành đứng đón cô. Đó là Hạnh.

Hai người ôm nhau.

Ngoài vườn, những chùm nhãn chín rung nhẹ trong gió.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn