Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi

Hải Phòng16/01/2026Trịnh Quang Minh (Đoàn Phường Ngô Quyền)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi tối yên ắng hiếm hoi giữa chiến trường, anh bạn cùng tiểu đội của tôi ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, cẩn thận viết thư về cho mẹ. Anh viết rất chậm, từng chữ run run, kể rằng mình vẫn khỏe, dặn mẹ đừng lo. Viết xong, anh gấp lá thư lại, nhét vào túi áo ngực và bảo sẽ gửi khi có người về hậu phương.

Nhưng sáng hôm sau, trong một trận đánh ác liệt, anh đã hi sinh. Khi chúng tôi thu dọn đồ đạc của anh, lá thư ấy vẫn còn nguyên trong túi, chưa kịp gửi đi. Không ai nói thành lời, chỉ lặng lẽ nhìn nhau, nước mắt rơi lúc nào không hay. Lá thư ấy sau này được đơn vị gửi về cho mẹ anh, mang theo cả nỗi đau và niềm tự hào.

Trong những ngày bị địch ném bom liên tục, chúng tôi phải trú trong hầm sâu suốt nhiều giờ liền. Hầm tối, không khí ngột ngạt, ai cũng mệt lả. Khi tinh thần mọi người bắt đầu xuống thấp, một chị y tá rút trong ba lô ra một ngọn đèn dầu nhỏ, thắp lên và bắt đầu khe khẽ hát.

Giọng hát không lớn, nhưng đủ để xua tan sự căng thẳng trong hầm. Có người nhắm mắt nghe, có người mỉm cười, có người lặng lẽ nghĩ về quê nhà. Ngọn đèn dầu ấy không chỉ soi sáng căn hầm tối, mà còn thắp lên niềm tin rằng chúng tôi nhất định sẽ sống sót và chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn