Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi

“Tôi là Trần Thị Mai, từng là y tá tại một trạm quân y dã chiến ở Quảng Trị năm 1971. Chiến tranh lúc đó ác liệt lắm. Ngày nào trạm cũng tiếp nhận thương binh, có khi hàng chục người cùng lúc. Tiếng rên đau, tiếng gọi đồng đội vang lên suốt cả ngày lẫn đêm. Một lần, chúng tôi đưa vào một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng. Cậu ấy tên là Lâm, mới 19 tuổi. Trong lúc tôi băng bó vết thương, Lâm nắm tay tôi, thì thào: — Chị ơi… nếu em không qua khỏi… chị gửi giúp em lá thư này về cho mẹ… Tôi gật đầu

Hà Tĩnh11/04/2026NGUYỄN ĐÌNH HUY (THÔN 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi là Trần Thị Mai, từng là y tá tại một trạm quân y dã chiến ở Quảng Trị năm 1971. Chiến tranh lúc đó ác liệt lắm. Ngày nào trạm cũng tiếp nhận thương binh, có khi hàng chục người cùng lúc. Tiếng rên đau, tiếng gọi đồng đội vang lên suốt cả ngày lẫn đêm. Một lần, chúng tôi đưa vào một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng. Cậu ấy tên là Lâm, mới 19 tuổi. Trong lúc tôi băng bó vết thương, Lâm nắm tay tôi, thì thào: — Chị ơi… nếu em không qua khỏi… chị gửi giúp em lá thư này về cho mẹ… Tôi gật đầu

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn