Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lá thư chưa kịp gửi (3)

Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong trong những năm tháng chiến tranh, với một lá thư chưa kịp gửi cho gia đình. Lá thư ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng, lưu giữ tình cảm gia đình và sự hy sinh thầm lặng.

Hà Tĩnh24/04/2026Nguyễn Thị Trang (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, tôi khi đó vừa tròn 18 tuổi, tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển lương thực trên tuyến đường Trường Sơn.

Cuộc sống nơi rừng sâu vô cùng gian khổ. Ban ngày chúng tôi san lấp hố bom, ban đêm lại gùi hàng vượt dốc. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, nhưng không ai lùi bước.

Một buổi tối hiếm hoi yên tĩnh, tôi ngồi dưới ánh đèn pin yếu ớt, viết một lá thư gửi về cho mẹ. Tôi kể về cuộc sống nơi đây, rằng tôi vẫn khỏe, vẫn vững vàng, và dặn mẹ đừng lo cho tôi. Viết xong, tôi gấp lá thư lại, cẩn thận cất vào túi áo, chờ dịp có người về hậu phương sẽ gửi giúp.

Nhưng sáng hôm sau, trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị tôi bị bom bất ngờ. Mọi người chạy tản ra tìm chỗ ẩn nấp. Khi tiếng nổ ngừng lại, tôi quay lại tìm đồng đội thì phát hiện Lan – cô bạn thân nhất của tôi – đã không còn nữa.

Trong lúc thu dọn lại đồ đạc của Lan, tôi tìm thấy trong túi áo của bạn một lá thư chưa kịp gửi. Nét chữ vẫn còn dang dở ở dòng cuối:
“Mẹ ơi, nếu con có mệnh hệ gì…”

Tôi lặng người. Lá thư ấy sau này được tôi giữ lại và tìm cách gửi về cho gia đình bạn. Không ai trong chúng tôi dám đọc tiếp phần còn lại, nhưng tất cả đều hiểu tình cảm và nỗi nhớ mà Lan dành cho gia đình lớn đến nhường nào.

Chiến tranh qua đi, tôi trở về, mang theo ký ức về những người bạn đã nằm lại nơi rừng sâu. Mỗi lần nhớ về họ, tôi lại nghĩ đến lá thư chưa kịp gửi – một lời nhắn nhủ không bao giờ trọn vẹn, nhưng lại đầy đủ nhất về tình yêu thương.

Đối với tôi, chiến tranh không chỉ là bom đạn, mà còn là những điều dang dở, những ước mơ chưa kịp nói thành lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn