Lá Thư Chưa Kịp Gửi (3)
Anh Hoàng Văn Tuấn kể lại một kỷ niệm không thể quên khi chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Anh nói trong một lần dọn lại hầm trú ẩn sau trận bom lớn, anh nhặt được lá thư của một người lính trẻ chưa kịp gửi về cho gia đình. Lá thư đã nhàu nát, dính đầy đất nhưng vẫn đọc được những dòng hỏi thăm mẹ cha và lời hứa ngày chiến thắng sẽ trở về. Anh kể người viết lá thư ấy đã hi sinh ngay trong trận chiến hôm đó. Anh và đồng đội lặng lẽ chôn cất người chiến sĩ bên thành cổ, giữ lại lá thư như
Anh Hoàng Văn Tuấn kể lại một kỷ niệm không thể quên khi chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Anh nói trong một lần dọn lại hầm trú ẩn sau trận bom lớn, anh nhặt được lá thư của một người lính trẻ chưa kịp gửi về cho gia đình. Lá thư đã nhàu nát, dính đầy đất nhưng vẫn đọc được những dòng hỏi thăm mẹ cha và lời hứa ngày chiến thắng sẽ trở về.
Anh kể người viết lá thư ấy đã hi sinh ngay trong trận chiến hôm đó. Anh và đồng đội lặng lẽ chôn cất người chiến sĩ bên thành cổ, giữ lại lá thư như một kỷ vật về tình cảm gia đình thiêng liêng giữa chiến tranh khốc liệt.
Theo anh, những kỷ niệm như thế giúp anh hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay và sự hi sinh
thầm lặng của biết bao con người nơi chiến trường năm ấy.



