Mẹ Việt Nam Anh hùng

Lá thư chưa kịp gửi (4)

Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong trong những năm chiến tranh, với một lá thư viết dở gửi về gia đình. Lá thư ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng, chứa đựng tình cảm và sự hy sinh thầm lặng.

Hà Tĩnh24/04/2026Trần Duy Tân (xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Mai, từng là thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy. Những ngày sống giữa rừng sâu, bom đạn là chuyện thường, nhưng nỗi nhớ nhà thì lúc nào cũng thường trực.

Một buổi chiều hiếm hoi yên tĩnh, tôi tranh thủ ngồi dưới gốc cây, lấy giấy ra viết thư về cho mẹ. Tôi kể rằng mình vẫn khỏe, rằng đồng đội ai cũng kiên cường, và dặn mẹ đừng lo lắng. Tôi còn viết thêm rằng khi hết chiến tranh, tôi sẽ về phụ mẹ trồng lại vườn cau trước nhà.

Nhưng lá thư ấy chưa kịp gửi.

Tối hôm đó, máy bay địch bất ngờ ập đến. Cả đơn vị vội vã lao ra giữ tuyến đường, san lấp hố bom để xe kịp qua. Trong ánh lửa chớp sáng và tiếng nổ chát chúa, chúng tôi làm việc quên cả sợ hãi.

Một tiếng nổ lớn vang lên gần chỗ tôi đứng… Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong trạm quân y. Đồng đội cho tôi biết, nhiều người đã bị thương, có người không còn trở về nữa.

Ngày hôm sau, một chị trong đội mang cho tôi chiếc túi nhỏ. Bên trong là lá thư tôi viết dở, mép giấy đã sém đi vì lửa. Tôi cầm lấy, tay run run. Những dòng chữ cuối cùng vẫn còn dang dở:
“...Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều lắm…”

Tôi đã không gửi lá thư ấy. Tôi giữ nó bên mình suốt những năm tháng còn lại của chiến tranh.

Sau này, khi hòa bình lập lại, tôi trở về quê. Ngồi bên mẹ, tôi đọc lại lá thư năm xưa. Mẹ tôi lặng lẽ lau nước mắt, còn tôi thì hiểu rằng: có những điều chưa kịp nói, nhưng tình cảm thì vẫn luôn còn mãi.

Lá thư ấy giờ đã úa màu, nhưng với tôi, nó là ký ức không bao giờ phai – ký ức của một thời tuổi trẻ sống hết mình vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn