Cựu chiến binh

Lá thư chưa kịp gửi

Gia Lai18/09/2026Xã Cẩm Vân (Xã Cẩm Vân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày anh lên đường, mẹ chỉ kịp dúi vào tay anh một chiếc khăn tay cũ.

“Đi mạnh giỏi rồi về với mẹ.”

Anh cười, bảo mẹ đừng khóc. Anh nói chiến tranh rồi sẽ qua, ngày hòa bình không còn xa nữa. Anh sẽ trở về, sẽ sửa lại mái nhà đã cũ, sẽ trồng trước sân một hàng hoa như lời mẹ vẫn mong.

Mẹ đứng bên hiên nhìn theo bóng anh nhỏ dần trên con đường làng.

Bà không biết đó là lần cuối cùng mình được nhìn thấy con.

Ở nơi chiến trường, những ngày tháng trôi qua giữa tiếng bom và những cuộc hành quân. Người lính trẻ vẫn giữ chiếc khăn mẹ đưa trong túi áo. Mỗi khi có thời gian nghỉ, anh lại lấy nó ra nhìn. Một mùi hương rất nhẹ còn vương trên vải, khiến anh nhớ đến căn bếp quê nhà, nhớ tiếng mẹ gọi mỗi buổi chiều, nhớ những ngày bình yên mà trước đây anh từng nghĩ là điều hiển nhiên.

Một đêm, dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đèn, anh lấy giấy ra viết thư.

“Mẹ kính yêu,

Con vẫn khỏe. Mẹ ở nhà đừng lo cho con. Ở đây anh em thương nhau lắm. Khi nào hòa bình, con sẽ về…”

Anh viết rất nhiều, kể về những điều nhỏ bé mà một người con xa nhà muốn kể cho mẹ. Anh kể rằng mình nhớ bát canh rau mẹ nấu. Nhớ con đường đất sau nhà. Nhớ cây khế trước sân đã đến mùa ra quả.

Cuối lá thư, anh viết:

“Con hứa sẽ trở về.”

Nhưng lá thư ấy chưa bao giờ được gửi.

Ngày hôm sau, đơn vị của anh bước vào một trận chiến ác liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn