LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Chiến tranh đã lấy đi của tôi nhiều thứ, nhưng cũng để lại những ký ức không thể nào quên. Tôi là Nguyễn Đình Hoàng, một người lính từng chiến đấu nơi chiến trường khốc liệt.
Trong những năm tháng ấy, thứ quý giá nhất đối với chúng tôi là những lá thư từ gia đình. Mỗi khi nhận được thư, tôi đọc đi đọc lại đến thuộc lòng từng câu chữ. Những dòng chữ giản dị của mẹ, của em đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi giữa bom đạn. Tôi cũng thường viết thư về, dù biết rằng không phải lá nào cũng đến được tay người nhận.
Một lần, tôi đang viết dở lá thư trong một căn hầm nhỏ thì còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện, tiếng bom rít lên xé gió. Tôi vội gấp lá thư lại, nhét vào túi áo rồi lao ra vị trí chiến đấu. Trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ, khói lửa bao trùm. Khi mọi thứ lắng xuống, tôi nhận ra nhiều đồng đội đã hy sinh.
Tôi ngồi lặng giữa chiến trường, tay vẫn nắm chặt lá thư chưa kịp gửi. Từ đó, tôi luôn mang theo nó như một kỷ vật. Mỗi lần mệt mỏi hay chùn bước, tôi lại lấy ra đọc, như nghe lại giọng nói thân quen từ quê nhà.
Có những đêm hành quân, tôi áp lá thư vào ngực, cảm nhận rõ nhịp tim mình. Nó nhắc tôi nhớ rằng mình không đơn độc, rằng phía sau là cả gia đình, là quê hương đang chờ đợi.
Ngày hòa bình đến, tôi trở về và đọc lại lá thư ấy. Dù không gửi đi, nhưng nó chứa đựng cả một phần tuổi trẻ và niềm tin của tôi. Chiến tranh đã qua, nhưng những tình cảm ấy vẫn còn nguyên vẹn.



