Lá Thư Chưa Kịp Gửi
Lá Thư Chưa Kịp Gửi
Bác từng có một người bạn rất thân trong đơn vị. Một hôm, cậu ấy nhờ bác giữ giúp lá thư viết cho gia đình. Cậu nói khi nào có dịp sẽ gửi. Nhưng rồi trận đánh đến quá nhanh. Sau trận đó, bác không còn gặp lại cậu nữa. Bác tìm thấy lá thư vẫn còn trong túi áo mình. Giấy đã nhàu nhưng chữ viết vẫn rõ ràng. Trong thư, cậu kể về những ngày hành quân gian khổ nhưng vẫn lạc quan. Cậu còn dặn mẹ giữ gìn sức khỏe. Bác đọc mà không cầm được nước mắt. Lá thư ấy mãi không đến được tay người nhận. Sau này, bác cố tìm địa chỉ gia đình để gửi lại. Nhưng thông tin quá ít ỏi. Bác giữ lá thư như một kỷ vật. Mỗi lần nhìn lại, bác nhớ đến người bạn ấy. Chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống mà còn để lại những dang dở. Và lá thư ấy là một trong những điều dang dở mà bác không bao giờ quên.



