Khác

Lá thư chưa kịp gửi

Lá thư chưa kịp gửi

Hà Tĩnh01/04/2026Sơn Tây (Sơn Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời chưa sáng hẳn, màn sương còn giăng kín khu rừng. Hùng ngồi tựa lưng vào ba lô, lấy ra tờ giấy đã gấp sẵn từ nhiều ngày trước. Anh nắn nót từng chữ, như sợ viết vội sẽ làm nhòe đi tình cảm của mình.

“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Đơn vị con sắp bước vào trận đánh lớn. Mẹ đừng lo…”

Anh dừng lại, ngước nhìn về phía xa. Ở đó không có mái nhà, không có khói bếp quê hương – chỉ có rừng và rừng. Nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh mẹ vẫn rõ ràng như ngày tiễn anh đi.

Một tiếng còi ngắn vang lên. Hùng vội gấp lá thư lại, nhét vào túi áo ngực.

“Xong trận này con sẽ gửi…” – anh tự nhủ.

Trận đánh diễn ra ác liệt hơn mọi dự đoán. Đạn pháo cày xới cả khu rừng. Đồng đội ngã xuống, rồi lại đứng lên. Hùng lao lên phía trước, như thể phía sau lưng mình là tất cả những gì anh yêu thương.

Khi trận đánh kết thúc, đồng đội tìm thấy anh nằm bên gốc cây, tay vẫn nắm chặt khẩu súng.

Trong túi áo, lá thư vẫn còn nguyên.

Nhiều tháng sau, lá thư ấy được trao tận tay mẹ anh. Bà run run mở ra, đọc từng dòng chữ.

Không có lời trăng trối. Không có nỗi sợ hãi.
Chỉ có một điều duy nhất:

“Con trai của mẹ luôn tin ngày chiến thắng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn