Lá thư chưa kịp gửi
Tháng 3 năm 1972, tại một cánh rừng trên tuyến đường Trường Sơn.
Chiến sĩ Nguyễn Văn Lâm, 21 tuổi, quê ở xã Quảng Phú, tỉnh Thanh Hóa, nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Sau hơn hai năm hành quân qua nhiều chiến trường, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ chuẩn bị bước vào một trận đánh lớn.
Chiều hôm ấy, khi ánh nắng cuối ngày len qua tán rừng, Lâm ngồi bên gốc cây, cẩn thận lấy từ ba lô ra một tờ giấy đã được gấp vuông vức. Anh bắt đầu viết thư cho mẹ:
"Mẹ kính yêu! Hôm nay đơn vị con chuẩn bị làm nhiệm vụ. Mẹ đừng lo cho con nhé. Đồng đội ai cũng khỏe và luôn động viên nhau vượt qua mọi khó khăn. Con nhớ căn bếp nhỏ của mẹ, nhớ giàn mướp trước sân và nhớ những bữa cơm gia đình. Khi đất nước hòa bình, con sẽ về phụ mẹ sửa lại mái nhà đã dột mỗi mùa mưa..."
Lâm đang viết đến đó thì tiếng còi tập hợp vang lên dồn dập.
Anh vội gấp lá thư lại, cẩn thận đặt vào túi áo ngực, nơi gần trái tim nhất, rồi cùng đồng đội nhanh chóng lên đường.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, nhưng Nguyễn Văn Lâm đã anh dũng hy sinh khi che chắn cho đồng đội vượt qua làn hỏa lực của địch.
Sau ngày chiến thắng, khi đồng đội thu dọn tư trang của anh, họ tìm thấy lá thư vẫn còn dang dở. Những dòng cuối cùng chỉ kịp viết:
"Mẹ ơi, con tin ngày đất nước thống nhất sẽ không còn xa..."
Phần còn lại của trang giấy vẫn để trắng.
Người đồng đội thân thiết đã mang lá thư ấy về quê, trao tận tay mẹ của Lâm. Bà lặng lẽ vuốt từng nếp gấp trên tờ giấy đã ngả màu, nước mắt rơi nhưng gương mặt vẫn ánh lên niềm tự hào. Bà hiểu rằng con trai mình chưa kịp viết hết bức thư, nhưng đã viết trọn lời hứa bằng chính cuộc đời mình.
Nhiều năm sau, lá thư được gia đình gìn giữ như một báu vật. Mỗi lần con cháu hỏi về người bác chưa từng gặp mặt, bà lại mở lá thư ra và kể về một chàng trai tuổi hai mươi đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để đổi lấy hòa bình cho Tổ quốc.



