Lá Thư Chưa Kịp Gửi-NDC (2)
Tôi tham gia thanh niên xung phong năm 1968, khi mới tròn 18 tuổi. Công việc của chúng tôi là mở đường, lấp hố bom, đảm bảo xe vận tải đi qua tuyến Trường Sơn an toàn.
“Tôi tham gia thanh niên xung phong năm 1968, khi mới tròn 18 tuổi. Công việc của chúng tôi là mở đường, lấp hố bom, đảm bảo xe vận tải đi qua tuyến Trường Sơn an toàn.
Một buổi chiều, sau trận bom dữ dội, cả đội đang san lại mặt đường thì phát hiện một chiếc ba lô vùi dưới đất. Bên trong là đồ dùng cá nhân của một chiến sĩ và một lá thư chưa kịp gửi về quê.
Tôi còn nhớ lá thư ấy viết cho mẹ. Nét chữ còn dang dở, có lẽ anh đang viết thì bom rơi. Anh kể về đơn vị, hỏi thăm mùa lúa, và hứa ‘khi nào hết giặc con sẽ về phụ mẹ cấy lúa’.
Chúng tôi đã tìm thấy anh không xa đó… nhưng anh đã hy sinh.
Đêm hôm ấy, cả đội ngồi bên nhau dưới ánh đèn dầu, không ai nói gì. Tôi đã giữ lá thư đó suốt một thời gian dài. Sau này, khi có dịp về quê anh, tôi mang tận tay trao lại cho mẹ anh.
Bà cụ cầm lá thư, run run đọc từng chữ, nước mắt rơi không ngừng. Bà nói: ‘Nó chưa kịp về, nhưng lời nó nói, mẹ đã nhận được rồi…’
Chiến tranh đi qua, tôi vẫn luôn nhớ lá thư ấy – một lời hứa dang dở, nhưng cũng là biểu tượng của biết bao người đã sống và hy sinh trong thời hoa lửa.



