LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI - NĐC
Tôi có một người bạn thân tên Hùng. Cậu ấy hay cười, lúc nào cũng nói về ngày hòa bình sẽ về quê cưới vợ. Một buổi chiều hiếm hoi không có bom, Hùng ngồi viết thư. Cậu bảo: ‘Tớ viết cho mẹ. Lần này nhất định phải gửi được.’
“Tôi nhập ngũ năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi. Ngày rời quê, mẹ dúi vào tay tôi một gói nhỏ, bên trong là vài củ khoai khô và một chiếc khăn tay.
Những ngày hành quân trên chiến trường Quảng Trị năm ấy vô cùng khốc liệt. Bom đạn dội xuống ngày đêm, đất đỏ quạch vì máu. Nhưng giữa cái chết cận kề, chúng tôi vẫn mang theo trong tim những điều rất đỗi bình dị.
Tôi có một người bạn thân tên Hùng. Cậu ấy hay cười, lúc nào cũng nói về ngày hòa bình sẽ về quê cưới vợ. Một buổi chiều hiếm hoi không có bom, Hùng ngồi viết thư. Cậu bảo:
‘Tớ viết cho mẹ. Lần này nhất định phải gửi được.’
Nhưng chiến tranh không cho chúng tôi nhiều thời gian như thế…
Đêm hôm đó, đơn vị bị pháo kích dữ dội. Khi tôi tỉnh lại sau một tiếng nổ lớn, mọi thứ xung quanh chỉ còn khói và đất đá. Tôi gọi tên Hùng, nhưng không có tiếng trả lời.
Sáng hôm sau, chúng tôi tìm thấy cậu… Lá thư vẫn nằm trong túi áo, chưa kịp gửi đi.
Tôi đã giữ lá thư ấy suốt nhiều năm sau chiến tranh. Đến khi hòa bình, tôi trở về quê Hùng, trao tận tay mẹ cậu. Bà run run cầm lấy, nước mắt không ngừng rơi.
Bà nói:
‘Nó vẫn còn ở đây… trong từng dòng chữ.’
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy như Hùng đang đâu đó, mỉm cười giữa những ngày bom đạn.
Chiến tranh có thể cướp đi con người, nhưng không thể xóa được tình cảm họ để lại.”



