Cựu chiến binh

Lá thư chưa kịp gửi và bữa cơm thời bom đạn - Câu chuyện về cựu chiến binh Nguyễn Văn Lâm

Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn sống mãi trong trái tim của những người từng đi qua năm tháng ấy. Đối với tôi, câu chuyện về ông Nguyễn Văn Lâm – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – là một ký ức đặc biệt xúc động, bởi trong đó có cả tình yêu tuổi trẻ, tình đồng đội và khát vọng hòa bình cháy bỏng.

Thái Nguyên13/03/2026Viện Quốc tế Giáo dục và Đổi mới (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị Kinh doanh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Lâm, sinh năm 1952 tại một vùng quê nghèo ở miền Bắc. Năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất. Rời quê hương, rời gia đình, rời cả những ước mơ tuổi trẻ, ông khoác lên mình màu áo lính với một niềm tin giản dị: chiến đấu để đất nước được hòa bình. Trước ngày lên đường, ông đã viết một lá thư cho người con gái mà ông thầm thương. Trong lá thư ấy, ông hẹn rằng sau khi chiến tranh kết thúc, ông sẽ trở về và hai người sẽ cùng nhau xây dựng một mái ấm bình yên. Nhưng chiến tranh khốc liệt đã cuốn ông đi qua nhiều chiến trường, và lá thư ấy chưa bao giờ được gửi đi. Đến hôm nay, lá thư vẫn được ông giữ gìn cẩn thận như một kỷ vật quý giá của tuổi trẻ. Tờ giấy đã ngả màu theo thời gian, nhưng từng dòng chữ vẫn còn rõ ràng. Khi nhắc đến lá thư ấy, ông chỉ cười hiền và nói: “Đó là ký ức của một thời tuổi trẻ, của những ngày chúng tôi ra đi mà không biết ngày trở về.”

Không chỉ có những kỷ niệm về tình cảm, ông Lâm còn nhớ rất rõ những bữa cơm giản dị giữa chiến trường. Ông kể rằng có những ngày cả đơn vị chỉ có cơm độn khoai, độn sắn, mỗi người một chiếc bát nhỏ. Bữa ăn thường diễn ra rất nhanh vì bất cứ lúc nào máy bay địch cũng có thể xuất hiện. Có những hôm, cả đơn vị phải ăn cơm trong hầm trú ẩn. Ánh sáng chỉ là một ngọn đèn dầu nhỏ leo lét, còn bên ngoài là tiếng bom vọng lại từ xa. Thức ăn chẳng có gì ngoài cơm và một ít muối, nhưng ai cũng cảm thấy ấm lòng vì được ngồi cạnh đồng đội của mình. Trong những bữa cơm giản dị ấy, họ thường kể cho nhau nghe về quê hương, về gia đình, về những ước mơ sau chiến tranh. Chính những câu chuyện ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua gian khổ, giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.

Sau chiến tranh, ông Nguyễn Văn Lâm may mắn trở về quê hương. Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Vì vậy, với ông, mỗi ngày được sống trong hòa bình đều là một điều vô cùng quý giá. Đến hôm nay, ông vẫn giữ lại những kỷ vật của một thời hoa lửa: chiếc ba lô cũ, cuốn sổ tay nhỏ và lá thư chưa kịp gửi. Những kỷ vật giản dị ấy không chỉ là ký ức cá nhân của ông, mà còn là chứng nhân cho một giai đoạn lịch sử đầy gian khổ nhưng vô cùng hào hùng của dân tộc. Khi nghe ông kể chuyện, tôi nhận ra rằng lịch sử không chỉ nằm trong sách vở. Lịch sử còn sống trong ký ức của những con người bình dị như ông Nguyễn Văn Lâm – những người đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho độc lập và tự do của Tổ quốc. Trước khi kết thúc câu chuyện, ông chỉ nhẹ nhàng nói một câu khiến tôi nhớ mãi: “Chúng tôi đã đi qua chiến tranh để các cháu được sống trong hòa bình. Điều quan trọng nhất là các cháu phải biết trân trọng và gìn giữ hòa bình ấy.” Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Lâm giúp tôi hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay đang được sống trong một thời đại may mắn. Vì vậy, chúng ta càng phải biết ơn những người đã hy sinh, đã cống hiến tuổi thanh xuân cho đất nước. Những “câu chuyện thời hoa lửa” như của ông không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là nguồn động lực để thế hệ trẻ hôm nay sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc, với lịch sử và với tương lai của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá thư chưa kịp gửi và bữa cơm thời bom đạn - Câu chuyện về cựu chiến binh Nguyễn Văn Lâm | Câu chuyện thời hoa lửa