Bài viết

LÁ THƯ CỦA CÔ EM GÁI

Hà Tĩnh18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ba lô của Duy có một lá thư rất ngắn.

Chỉ vài dòng.

Nét chữ trẻ con.

“Anh Duy ơi, em nhớ anh. Bao giờ anh về mua cho em quyển vở nhé.”

Đó là thư của cô em gái.

Ngày anh đi, cô bé mới học tiểu học.

Cô chạy theo xe và khóc.

Duy quay lại:

“Anh sẽ mua vở.”

“Nhớ nhé!”

“Nhớ.”

Sau đó, anh đi.

Lá thư đến vài tháng sau.

Duy đọc rất nhiều lần.

Anh tưởng tượng em gái đang ngồi ở bàn học.

Mái tóc buộc hai bên.

Trước mặt là quyển vở cũ.

Anh viết thư trả lời:

“Anh nhớ. Hòa bình anh sẽ mua.”

Nhưng anh không gửi được.

Đơn vị hành quân liên tục.

Lá thư nằm trong túi.

Nhiều tháng sau, Duy có dịp gửi thư.

Anh viết lại:

“Em cố học nhé. Anh khỏe.”

Anh không nói về quyển vở.

Anh nghĩ sau này sẽ mua.

Nhưng lời hứa ấy không thành.

Duy hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Gia đình nhận lại một số kỷ vật.

Trong đó có lá thư của cô em gái.

Cô bé lúc ấy đã lớn.

Cầm lá thư cũ, cô khóc.

Cô không nhớ mình đã viết chính xác khi nào.

Nhưng nhớ rất rõ lời hứa của anh.

“Anh sẽ mua vở.”

Nhiều năm sau, cô trở thành giáo viên.

Mỗi năm học mới, cô thường mua vở cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

Cô nói:

“Ngày bé, anh tôi từng hứa mua vở cho tôi.”

Người khác hỏi:

“Anh có mua không?”

Cô lắc đầu.

“Không kịp.”

Rồi cô cười.

“Vì thế tôi mua cho những đứa trẻ khác.”

Một lời hứa nhỏ đã đi qua nhiều năm.

Người anh không thể thực hiện.

Nhưng cô em gái đã biến lời hứa ấy thành một việc tốt.

Có lẽ đó cũng là một cách để tình yêu thương tiếp tục sống.

Một người ra đi.

Một người ở lại.

Và một lời hứa được trao cho những người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn