Lá thư dở dang-NDC
“Có lần nghỉ chân, tôi thấy một đồng đội đang viết thư. Anh nói: ‘Viết cho mẹ, nhưng chắc không gửi được.’
“Có lần nghỉ chân, tôi thấy một đồng đội đang viết thư.
Anh nói: ‘Viết cho mẹ, nhưng chắc không gửi được.’
Chưa kịp viết xong, đơn vị lại lên đường.
Vài ngày sau… anh hy sinh.
Tôi giữ lá thư ấy rất lâu, như giữ lại một phần cuộc đời của anh.”



