Lá thư gửi ngày chưa xa
Anh ngồi bên ánh đèn dầu leo lét trong căn hầm nhỏ, cẩn thận mở tờ giấy đã được giữ gìn từ lâu. Ngoài kia, tiếng pháo vẫn vọng về từng hồi, nhưng trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như lắng lại. Anh bắt đầu viết, từng nét chữ run run nhưng đầy yêu thương.
“Em à, nơi này vẫn còn nhiều gian khó, nhưng anh vẫn vững vàng. Anh tin ngày chúng ta gặp lại sẽ không còn xa nữa…”
Anh kể về những ngày hành quân qua rừng sâu, về những bữa cơm vội vàng, về những người đồng đội luôn kề vai sát cánh. Nhưng anh không kể hết những hiểm nguy, không muốn em phải lo lắng.
Gấp lá thư lại, anh nhìn ra xa, nơi có bầu trời đêm không trăng. Lá thư ấy có thể phải đi rất lâu mới đến được tay người nhận, nhưng trong từng con chữ là cả niềm tin vào một ngày mai đoàn tụ – ngày chưa xa, như chính anh vẫn luôn tin tưởng.



