Bài viết

Lá Thư Gửi Từ Chiến Hào (2)

Hà Tĩnh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1972, tại một trận địa ở Quảng Trị, người chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Nam vừa trải qua nhiều ngày chiến đấu ác liệt. Những trận pháo kích liên tiếp khiến chiến hào rung chuyển. Đất đá văng tung tóe, khói súng phủ kín bầu trời.

Đêm xuống, khi tiếng súng tạm lắng, Nam lấy từ ba lô ra một tờ giấy đã nhàu. Dưới ánh đèn dầu leo lét, anh bắt đầu viết thư về cho mẹ.

"Thưa mẹ kính yêu!

Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con nhiều quá. Ở đơn vị, các anh em thương yêu nhau như ruột thịt. Những lúc nhớ nhà, chúng con thường kể chuyện quê hương cho nhau nghe..."

Nam dừng bút một lúc. Hình ảnh người mẹ già ở quê hiện lên trong tâm trí anh. Anh nhớ căn nhà tranh nhỏ, nhớ giàn mướp trước sân, nhớ những chiều cùng mẹ ra đồng gặt lúa.

Anh tiếp tục viết:

"Ngày chiến thắng chắc không còn xa nữa đâu mẹ ạ. Con hứa sẽ trở về, đưa mẹ đi thăm khắp quê hương đất nước."

Sáng hôm sau, bức thư được gửi theo đường quân bưu.

Nhưng chỉ hai ngày sau, đơn vị Nam bước vào một trận chiến lớn. Địch tấn công dữ dội bằng pháo binh và máy bay. Trong lúc cứu một đồng đội bị thương giữa làn đạn, Nam đã anh dũng hy sinh.

Một tháng sau, người mẹ ở quê nhận được lá thư.

Bà run run mở thư. Những dòng chữ thân quen khiến nước mắt bà rơi không ngừng.

Bà biết con trai mình sẽ không bao giờ trở về nữa. Nhưng lá thư ấy trở thành kỷ vật quý giá nhất của cuộc đời bà.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, lá thư được ép trong khung kính và treo trang trọng trong ngôi nhà nhỏ. Mỗi lần nhìn thấy nó, người mẹ lại nhớ đến người con trai đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn