LÁ THƯ GỬI TỪ MẶT TRẬN
Tháng 4 năm 1954, giữa những ngày chiến dịch Điện Biên Phủ diễn ra quyết liệt, chiến sĩ trẻ tên Hải tranh thủ vài phút nghỉ ngơi trong chiến hào để viết thư về quê.
Ánh đèn dầu nhỏ đặt bên vách đất.
Ngoài kia, tiếng pháo vẫn vang lên từng hồi.
Hải lấy từ túi áo ra một tờ giấy đã được giữ gìn cẩn thận từ nhiều ngày trước.
Anh bắt đầu viết:
“Thưa mẹ!
Con vẫn khỏe. Mẹ và các em ở nhà đừng lo cho con.
Đơn vị con đang chiến đấu rất tốt. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng tinh thần ai cũng rất cao.
Mẹ ạ, có những đêm chúng con đào hào dưới mưa. Đất bám đầy quần áo. Có những ngày chỉ ăn cơm nắm với muối vừng. Nhưng chẳng ai nản lòng.
Bởi chúng con đều tin rằng ngày chiến thắng đang đến gần.”
Viết đến đây, Hải dừng bút.
Anh nhớ đến mái nhà tranh nơi quê hương.
Nhớ người mẹ già tần tảo.
Nhớ những cánh đồng lúa xanh mỗi mùa gió thổi.
Nhớ tiếng cười của các em.
Một đồng đội ngồi cạnh hỏi:
– Viết thư về nhà à?
Hải gật đầu.
– Nếu có hy sinh thì sao?
Người bạn cười:
– Thì lá thư này sẽ thay cậu trở về.
Câu nói khiến cả hai lặng đi.
Nhưng rồi họ lại mỉm cười.
Bởi người lính thời ấy luôn sẵn sàng đối mặt với mọi gian khổ và hy sinh vì độc lập của Tổ quốc.
Hải tiếp tục viết:
“Mẹ đừng lo cho con.
Ngày chiến thắng, con sẽ trở về giúp mẹ cày ruộng.
Con sẽ đưa các em đi học.
Con sẽ kể cho cả làng nghe về Điện Biên Phủ.”
Lá thư được gửi theo đường giao liên.
Nhiều tuần sau, nó đến tay người mẹ nơi quê nhà.
Bà đọc từng dòng chữ mà nước mắt lăn dài trên má.
Không phải vì buồn.
Mà vì tự hào.
Bà biết rằng con trai mình đang góp phần vào cuộc chiến đấu lớn lao của dân tộc.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội khắp cả nước.
Vài tháng sau, Hải trở về.
Người mẹ ôm chầm lấy con trai giữa sân nhà.
Lá thư cũ vẫn được bà giữ cẩn thận trong chiếc hòm gỗ.
Nhiều năm sau nữa, nó trở thành kỷ vật thiêng liêng của gia đình.
Một lá thư nhỏ bé.
Nhưng chứa đựng tình yêu quê hương, tình mẫu tử và niềm tin chiến thắng của cả một thế hệ người Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp.



