Lá thư gửi từ tuyến lửa (2)
Câu chuyện kể về một đêm mưa bom ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn năm 1971, khi những người thanh niên xung phong vừa san lấp hố bom, vừa giữ thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một lá thư của người đồng đội đã trở thành nguồn động viên, tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua hiểm nguy. Đây là câu chuyện chân thực về lòng dũng cảm, tình đồng chí và niềm tin son sắt của thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn ngày đêm rền vang tiếng bom đạn. Đó là nơi tuổi trẻ của biết bao người đã gửi lại giữa núi rừng khói lửa.
Ông Nguyễn Văn Thành kể rằng, vào một đêm tháng 8 năm 1971, tiểu đội của ông nhận nhiệm vụ san lấp hố bom tại Km 42 trên tuyến đường Trường Sơn. Trời tối đen như mực, mưa rừng trút xuống xối xả. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, từng loạt bom dội xuống làm mặt đất rung chuyển dữ dội.
“Lúc ấy, ai cũng hiểu chỉ cần chậm một phút, đoàn xe chở lương thực, vũ khí vào chiến trường miền Nam sẽ bị ùn lại, ảnh hưởng đến cả chiến dịch,” ông Thành nhớ lại.
Tiểu đội có tám người, trong đó có người bạn thân nhất của ông là anh Phạm Quang Huy. Huy là người nhỏ con nhưng gan dạ, luôn xung phong làm việc ở vị trí nguy hiểm nhất.
Đêm ấy, khi cả đội đang khẩn trương xúc đất lấp hố bom, một loạt pháo sáng bất ngờ bùng lên giữa bầu trời. Máy bay địch quay lại. Tiếng còi báo động vang lên.
“Xuống hầm!” – tiểu đội trưởng hô lớn.
Nhưng Huy vẫn lao ra giữa mặt đường, cố kéo nốt cây gỗ chắn ngang lối đi. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Đất đá tung mù mịt.
Khi khói bụi tan đi, mọi người chạy tới thì thấy Huy đã bị thương nặng. Trong bàn tay run rẩy, anh nắm chặt một phong thư.
Anh thều thào gọi ông Thành:
“Thành… nếu mình không qua khỏi… cậu gửi lá thư này về cho mẹ…”
Nói rồi, anh siết chặt tay bạn, ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin mãnh liệt.
Tiểu đội tiếp tục làm nhiệm vụ suốt đêm. Họ vừa khóc, vừa xúc từng nhát đất trong tiếng bom nổ dồn dập. Gần sáng, con đường được thông. Đoàn xe nối đuôi nhau vượt qua an toàn.
Sau chiến tranh, ông Thành tìm về quê Huy, trao tận tay mẹ anh lá thư ấy.
Trong thư, Huy viết:
"Mẹ kính yêu! Nếu con không trở về, mẹ đừng buồn. Con đã sống những ngày đẹp nhất của tuổi trẻ, được góp sức mình cho đất nước. Mai này hòa bình, mong mẹ hãy kể cho lũ trẻ trong làng nghe rằng thế hệ chúng con đã từng sống, chiến đấu và tin yêu Tổ quốc như thế nào."
Mỗi lần nhắc lại câu chuyện, đôi mắt người cựu thanh niên xung phong vẫn đỏ hoe.
Ông Thành nói:
“Chúng tôi đi qua thời hoa lửa bằng tuổi trẻ và lòng tin. Có những người mãi mãi nằm lại, nhưng chính họ đã viết nên mùa xuân hòa bình cho đất nước hôm nay.”



