Cựu chiến binh

Lá thư gửi về từ đỉnh đồi

Một câu chuyện về người lính trinh sát đã gửi lá thư cuối cùng từ một đỉnh đồi không còn đường rút, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một quyết định.

Hà Tĩnh23/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hoàng Văn Khải, lính trinh sát thuộc một đơn vị hoạt động ở khu vực rừng núi phía Tây Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là đi trước đội hình, ghi nhận vị trí địch và mở đường cho đơn vị phía sau.

Đỉnh đồi hôm đó chúng tôi gọi là “điểm 89”.

Trước khi lên đường, tôi nhận nhiệm vụ mang theo một cuốn sổ nhỏ – ghi lại toàn bộ tình hình trinh sát trong ngày. Nhưng trong ba lô tôi còn có một tờ giấy trắng khác, là lá thư tôi định viết gửi về cho mẹ.

Tối hôm ấy, chúng tôi chiếm được một vị trí tạm trên đỉnh đồi. Nhưng niềm vui không kéo dài lâu. Địch phát hiện và pháo kích dữ dội. Đường xuống đã bị cắt.

Trong ánh đèn pin yếu ớt, tôi ngồi viết vội lá thư:

“Mẹ ơi, con vẫn ổn…”

Nhưng tôi dừng lại ở đó.

Bên ngoài, tiếng pháo nổ gần hơn. Đồng đội tôi từng người rút dần về phía sườn đồi, tìm đường vòng. Nhưng tôi ở lại để hoàn tất báo cáo trinh sát.

Khi mọi thứ lắng xuống, tôi hiểu rằng không còn đường xuống an toàn nữa.

Một người trong đơn vị nói với tôi:
“Đi đi, còn kịp.”

Nhưng tôi biết, nếu tôi đi, cuốn sổ kia sẽ không bao giờ đến được nơi cần đến.

Tôi quyết định để lại cuốn sổ trong một hộp kim loại, buộc chặt vào gốc cây lớn trên đỉnh đồi, cùng với lá thư chưa viết xong.

Tôi không kịp ghi hết những điều muốn nói với mẹ. Nhưng tôi đã ghi lại đầy đủ những gì đơn vị cần.

Sau chiến tranh, đồng đội cũ của tôi tìm lại được hộp kim loại đó. Lá thư vẫn còn, giấy đã ố vàng, nét chữ chưa trọn vẹn.

Họ mang nó về cho mẹ tôi.

Bà đọc xong chỉ nói một câu:
“Nó chưa kịp nói hết lời, nhưng nó đã làm trọn điều phải làm.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn