Bài viết

Lá thư không gửi

Hà Tĩnh15/04/2026Đoàn xã Thượng Đức3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi viết lá thư đó vào một buổi chiều trước khi đơn vị hành quân. Gió thổi mạnh, làm tờ giấy mỏng rung lên trong tay tôi. Tôi định viết nhiều điều, nhưng cuối cùng chỉ viết được vài dòng ngắn ngủi hỏi thăm mẹ. Tôi không dám viết về những nguy hiểm phía trước, cũng không dám nói mình nhớ nhà nhiều đến thế nào. Khi còn đang loay hoay chưa gấp thư lại, tiếng còi tập hợp vang lên. Tôi nhét vội lá thư vào túi áo. Trận đánh hôm đó dữ dội hơn tôi tưởng. Khi trở về, nhiều người đã không còn nữa. Tôi vẫn sống, nhưng lá thư thì đã mất trong một lần hành quân sau đó. Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn nhớ từng chữ mình viết dở. Có những điều chưa kịp nói, và có lẽ sẽ không bao giờ nói được nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn