LÁ THƯ NĂM ẤY
Trời chưa sáng hẳn, màn sương còn phủ kín cánh rừng, người lính tên Năm đã thức dậy. Anh nhẹ nhàng kiểm tra lại ba lô, rồi nhìn sang những người đồng đội vẫn còn đang ngủ. Đêm qua họ vừa trải qua một trận đánh căng thẳng, ai cũng mệt lả.
Trời chưa sáng hẳn, màn sương còn phủ kín cánh rừng, người lính tên Năm đã thức dậy. Anh nhẹ nhàng kiểm tra lại ba lô, rồi nhìn sang những người đồng đội vẫn còn đang ngủ. Đêm qua họ vừa trải qua một trận đánh căng thẳng, ai cũng mệt lả.
Hùng lấy từ trong túi áo ra một lá thư đã nhàu. Đó là thư của em gái anh gửi từ quê. Nét chữ còn nguệch ngoạc:
“Anh nhớ giữ gìn sức khỏe, khi nào hết giặc thì về với em.”
Anh đọc đi đọc lại lá thư ấy không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc là một lần thấy lòng mình dịu lại giữa những ngày bom đạn.
Đơn vị của anh nhận nhiệm vụ giữ một ngọn đồi quan trọng. Suốt nhiều ngày liền, họ phải thay phiên nhau canh gác, ăn vội, ngủ vội. Có hôm chỉ kịp ăn nắm cơm khô rồi lại lao vào trận địa.
Một buổi chiều, khi pháo địch bất ngờ dội xuống, cả đơn vị phải nhanh chóng tản ra. Trong làn khói bụi mù mịt, Hùng phát hiện một đồng đội bị thương nặng nằm giữa khoảng trống nguy hiểm. Không suy nghĩ nhiều, anh lao ra kéo bạn về.
Tiếng đạn rít qua tai, đất đá bắn tung lên. Có lúc anh tưởng như không thể đứng vững nữa. Nhưng cuối cùng, Hùng cũng đưa được đồng đội vào nơi an toàn.
Đêm đó, anh ngồi lặng lẽ một mình. Vai áo rách, tay trầy xước, nhưng ánh mắt lại bình thản lạ thường. Anh lấy lá thư ra, khẽ mỉm cười.
“Rồi sẽ có ngày mình trở về,” anh tự nhủ.
Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, người ta vẫn kể về một người lính đã không ngần ngại lao vào lửa đạn để cứu đồng đội. Nhưng với Năm, điều anh nhớ nhất không phải là khoảnh khắc ấy, mà là lá thư nhỏ - thứ đã giúp anh giữ vững niềm tin giữa những ngày khắc nghiệt nhất.
Câu chuyện của anh không có gì phi thường, chỉ là câu chuyện của một người lính bình thường… nhưng chính những con người như vậy đã làm nên những điều phi thường.



