Cựu chiến binh

Lá thư từ chối tình yêu và nỗi ân hận mang theo cả đời

"Chiến tranh ác liệt, người ta hay dặn nhau sống nay chết mai, có yêu ai thì cứ nói thẳng. Nhưng thực ra, vì sợ cái 'chết mai' ấy, mà nhiều thằng lính đã tự tay bóp chết tình yêu của chính mình."

Lào Cai28/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Chiến tranh ác liệt, người ta hay dặn nhau sống nay chết mai, có yêu ai thì cứ nói thẳng. Nhưng thực ra, vì sợ cái 'chết mai' ấy, mà nhiều thằng lính đã tự tay bóp chết tình yêu của chính mình."

Trong trung đội ông có thằng Vinh, thư sinh trắng trẻo, học giỏi lắm, đang học dở năm hai Tổng hợp Văn thì gác bút nghiên ra trận. Vinh có một cô bạn gái thanh mai trúc mã tên Liên, ở cùng phố phường Hà Nội. Cô Liên yêu nó say đắm, thư từ gửi vào chiến trường đều đặn mỗi tháng một lá, lá nào cũng ép một cánh hoa hoàng lan khô.

Nhưng rồi đến giữa năm 74, cường độ chiến tranh ác liệt quá. Đơn vị ngày nào cũng có người hi sinh. Sáng ăn chung nồi cơm mặn chát, chiều đã vuốt mắt cho nhau là chuyện thường. Thằng Vinh chứng kiến quá nhiều cảnh những người vợ trẻ ôm bàn thờ khóc ngất, nó đâm ra sợ hãi. Không phải nó sợ chết, mà nó sợ cô Liên sẽ trở thành góa phụ khi tuổi còn quá trẻ.

Thế là nó viết một lá thư. Một lá thư tuyệt tình. Nó nói dối là vào Nam chiến đấu, nó đã phải lòng một cô du kích địa phương, bảo Liên đừng chờ đợi nó nữa, hãy đi lấy chồng đi. Ông đứng cạnh lúc nó viết, thấy nước mắt nó rơi lã chã xuống nhòe cả dòng mực tím. Viết xong, nó đóng phong bì, gửi giao liên mang ra Bắc. Đêm đó, nó gục đầu vào gối khóc nghẹn không thành tiếng.

Hai tháng sau, trong một trận càn quét bảo vệ căn cứ, thằng Vinh trúng đạn thẳng vào ngực trái, hi sinh ngay tại chỗ.

Sau giải phóng, ông cầm cuốn sổ tang và vài kỷ vật của nó tìm về địa chỉ nhà cô Liên ở Hà Nội. Cô ấy vừa lấy chồng được đúng một tháng, cái bụng đã lùm lùm. Ông đứng lặng trước cửa, nhìn cô ấy cười nói nhặt rau băm bèo. Cuối cùng, ông quay xe đi thẳng, không bước vào đưa di vật nữa. Ông đem chôn cuốn sổ tay của thằng Vinh dưới gốc cây hoàng lan cuối phố.

Đôi khi, người ta chọn cách tàn nhẫn nhất để bảo vệ người mình yêu thương nhất cháu ạ.

Chiến tranh là thế đấy, nó nhào nặn con người ta qua đủ mọi cung bậc cay đắng và bi tráng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn