Cựu chiến binh

LÁ THƯ TỪ QUÊ NHÀ

LÁ THƯ TỪ QUÊ NHÀ

03/02/2026VŨ ĐỨC ANH TUẤN (xã Định Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đỗ Xuân Nam, chiến sĩ đơn vị C18 – F399 – Quân khu 9. Trong quãng đời quân ngũ của mình, có rất nhiều kỷ niệm khó quên, nhưng sâu đậm nhất vẫn là lần đầu tiên tôi nhận được lá thư từ quê nhà của mẹ – một kỷ niệm giản dị mà theo tôi suốt những năm tháng mặc áo lính.

Hôm ấy là một buổi chiều cuối mùa mưa. Doanh trại sau giờ huấn luyện trở nên yên ắng, chỉ còn tiếng gió thổi qua hàng dừa và mùi đất ẩm quen thuộc. Cả trung đội đang nghỉ ngơi thì cán bộ đại đội gọi tên tôi lên nhận thư. Nghe đến hai chữ “có thư”, tim tôi bỗng đập nhanh hơn. Ở nơi xa quê hàng trăm cây số, thư tay là điều quý giá hơn bất cứ món quà nào.

Phong bì giấy đã ngả màu vàng nhạt, góc thư hơi nhàu. Tôi nhận ra ngay nét chữ quen thuộc của mẹ. Nét chữ tròn trịa, nắn nót nhưng có phần run run – hẳn mẹ đã phải đeo kính thật lâu để viết từng dòng cho tôi. Tôi cầm lá thư mà tay cứ khẽ run, chưa vội mở ra, chỉ đứng lặng một lúc như để trấn tĩnh lòng mình.

Khi đọc những dòng đầu tiên, bao nhiêu hình ảnh quê nhà bỗng ùa về. Mẹ kể chuyện vườn rau sau nhà vẫn xanh tốt, con chó nhỏ ngày nào vẫn nằm trước hiên chờ tôi về. Mẹ dặn tôi phải giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ, chấp hành tốt kỷ luật đơn vị. Cuối thư, mẹ viết rằng ở nhà ai cũng tự hào vì tôi là bộ đội, dù nhớ nhưng luôn yên tâm khi biết tôi đang rèn luyện trong môi trường quân đội.

Đọc đến đó, cổ họng tôi nghẹn lại. Lần đầu tiên xa nhà lâu đến vậy, tôi mới thấm hết nỗi nhớ và sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Ở thao trường, tôi có thể chịu được nắng gắt, chịu được những bài huấn luyện vất vả, nhưng trước những dòng chữ mộc mạc ấy, lòng tôi bỗng trở nên mềm lại.

Tối hôm đó, dưới ánh đèn vàng trong phòng ở, tôi đọc lại lá thư thêm nhiều lần nữa. Tôi gấp cẩn thận, cất vào ngăn tủ nhỏ như một báu vật. Lá thư của mẹ không chỉ mang theo tình thương quê nhà, mà còn tiếp thêm cho tôi động lực để cố gắng hơn mỗi ngày.

Giờ đây, khi nhớ lại quãng thời gian ở C18 – F399 – Quân khu 9, tôi hiểu rằng chính những lá thư giản dị ấy đã giúp tôi trưởng thành. Giữa đời lính nhiều gian nan, tình mẹ vẫn là điểm tựa vững chắc nhất, theo tôi suốt chặng đường quân ngũ không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn