Cựu chiến binh

Lá thư từ Thành cổ

Đây là một lá thư cha tôi viết cho gia đình trong những ngày chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Cha đã giữ lại một bản thư chưa kịp gửi, và tôi là người cất giữ nó cho đến tận hôm nay. Mỗi khi đêm xuống, tôi lại lấy lá thư đã ngả màu thời gian ra đọc, như được nghe chính cha kể về những ngày tháng ông và đồng đội sống giữa bom đạn.

Hải Phòng13/08/2026xã Khúc Thừa Dụ (Xã Khúc Thừa Dụ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cha tôi – ông Lê Văn Dũng mất đã nhiều năm. Khi còn sống, cha rất ít kể chuyện chiến tranh. Nhưng trước khi mất, ông đưa chiếc hộp cho tôi và nói:

“Sau này nếu bố không còn nữa, con giữ lấy. Khi nào nhớ bố thì đọc.”

Tối nay, tôi lại mở chiếc hộp. Bên trong là một lá thư đã ố vàng, nét chữ của cha tôi vẫn còn đó. Tôi đọc:

Quảng Trị, năm 1972

Mẹ và các em ở nhà thương nhớ!

Đã lâu rồi con chưa viết thư về, không biết ở nhà mọi người có khỏe không. Mẹ đừng lo cho con, ở đây con vẫn khỏe và anh em trong đơn vị vẫn động viên nhau chiến đấu.

Chỗ con những ngày này dữ dội lắm mẹ ạ. Tiếng pháo gần như không lúc nào ngừng. Có những lúc đất dưới chân rung lên, khói bụi phủ kín cả trời.

Nhưng mẹ đừng lo. Chúng con vẫn ở bên nhau. Ở đây con có một người bạn tên Phúc, quê Nam Định. Hai đứa thường chiến đấu cùng nhau. Phúc vui tính lắm, lúc nào cũng nói về quê nhà. Hôm qua sau một trận pháo kích, hai đứa tìm được một chỗ trú. Con lấy bi đông ra thì chỉ còn một ít nước. Phúc nhìn thấy, bảo:

“Mày uống đi.”

Con bảo:

“Chia đôi.”

Thế là hai đứa chia nhau từng ngụm.

Phúc còn đùa rằng sau này hòa bình, hai đứa nhất định phải về quê uống một bữa thật nhiều nước.

Con bảo nó: “Uống nước mà cũng phải hẹn à?”

Nó cười.

Mẹ ạ, ở đây một ngụm nước đôi khi quý lắm.

Con nhớ những ngày ở nhà. Nhớ bát canh mẹ nấu. Nhớ tiếng các em gọi nhau ngoài sân. Nhớ cả con đường đất trước nhà. Nếu chiến tranh kết thúc, việc đầu tiên con muốn làm là về nhà. Con sẽ không đi đâu nữa, con sẽ phụ mẹ làm ruộng.

Mẹ cứ yên tâm nhé. Con nhất định sẽ trở về.

Con của mẹ.

Tôi dừng đọc. Đó là đoạn cuối cùng của lá thư. Cha không ghi ngày gửi. Và tôi biết vì sao.

Lá thư ấy chưa bao giờ đến được tay bà nội tôi. Ngày hôm sau khi viết thư, cha tôi tiếp tục chiến đấu ở Thành cổ. Người bạn tên Phúc cũng hy sinh trong những ngày ấy. Còn cha tôi may mắn trở về. Nhưng ông không bao giờ quên người bạn đã cùng mình chia đôi bi đông nước.

Tôi nhớ khi còn nhỏ, có lần hỏi cha:

“Bố có sợ không?”

Cha cười:

“Có chứ. Ai mà chẳng sợ.”

Tôi lại hỏi:

“Thế sao bố vẫn đi?”

Cha nhìn tôi rất lâu rồi nói:

“Vì lúc ấy bên cạnh bố còn có đồng đội.”

Bây giờ, mỗi lần đọc lại lá thư này, tôi không còn hình dung cha là một người lính già. Tôi hình dung cha của tôi ở tuổi đôi mươi. Một chàng trai trẻ ngồi đâu đó giữa Thành cổ Quảng Trị, dưới tiếng pháo, cầm mảnh giấy viết cho mẹ rằng mình vẫn khỏe. Một chàng trai nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ những bữa cơm gia đình và tin rằng mình sẽ trở về.

Cha đã trở về, nhưng rất nhiều người bạn của cha thì không. Đêm nay, tôi gấp lá thư lại, đặt vào chiếc hộp gỗ. Ngoài trời rất yên tĩnh, tôi chợt nghĩ, nếu năm ấy lá thư này thực sự đến được tay bà nội, có lẽ bà đã vui biết bao khi đọc dòng chữ:

“Con nhất định sẽ trở về.”

Nhưng tôi cũng hiểu rằng, với những người lính ở Thành cổ năm ấy, không ai biết ngày mai mình còn sống hay không. Vì vậy, mỗi lần đọc lá thư, tôi luôn dừng lại ở câu cuối cùng.

“Con nhất định sẽ trở về.”

Và tôi biết, cha đã giữ lời. Ông đã trở về với gia đình, chỉ có người bạn của ông, và rất nhiều người lính khác, đã ở lại mãi mãi với Thành cổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn