LA VĂN CẦU – CÁNH TAY BỊ CHẶT VÀ Ý CHÍ SẮT ĐÁ HƠN THÉP
Trong dòng chảy hào hùng của cuộc kháng chiến chống Pháp, cái tên La Văn Cầu đã trở thành huyền thoại gắn liền với sự kiện tự tay chặt đứt cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh người con dân tộc Tày với ý chí thép đã khẳng định một chân lý: Không có bất kỳ nỗi đau thể xác nào có thể khuất phục được lòng yêu nước và ý chí giải phóng dân tộc.
Người con của núi rừng Việt Bắc và ý chí ra trận
La Văn Cầu sinh năm 1932 (tên thật là Sầm Phúc Hướng) tại xã Quang Trọng, huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng. Lớn lên giữa vùng căn cứ địa cách mạng Việt Bắc, anh sớm chứng kiến nỗi khổ cực của đồng bào dân tộc dưới ách thống trị của thực dân Pháp và sự tàn ác của quân giặc đối với quê hương mình. Năm 1948, khi mới 16 tuổi, chàng thanh niên La Văn Cầu đã hăng hái lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Trung đoàn 174, Đại đoàn 316.
Với bản tính hiền lành nhưng vô cùng quả cảm, anh luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Trong thâm tâm người chiến sĩ trẻ ấy luôn rực cháy một khát khao: phải phá tan những lô cốt, những đồn bốt của giặc đang chia cắt quê hương mình. Những năm tháng rèn luyện trong quân ngũ đã biến anh thành một “tay bộc phá” cự phách, mưu trí và không bao giờ biết lùi bước trước khó khăn.
Huyền thoại Đông Khê – Sự lựa chọn phi thường của một anh hùng
Chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950 mở ra một bước ngoặt mới cho cuộc kháng chiến. Trận đánh vào đồn Đông Khê – một vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng trên đường số 4 – là trận đánh mở màn. Đêm 16 tháng 9 năm 1950, đơn vị của La Văn Cầu nhận nhiệm vụ tiêu
diệt các lô cốt đầu cầu để mở đường cho đại quân tiến vào. La Văn Cầu lúc đó là tổ trưởng tổ bộc phá.
Trận đánh diễn ra vô cùng gay gắt dưới hỏa lực dày đặc của địch. Khi đang ôm khối bộc phá 12kg lao lên, một mảnh pháo của giặc đã trúng vào cánh tay phải của anh, khiến xương tay bị
dập nát, cánh tay lủng lẳng chỉ còn dính lại một chút da thịt. Nỗi đau thể xác tột cùng ập đến, nhưng trong đầu anh lúc đó chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Nếu không phá được lô cốt, nhiệm vụ sẽ thất bại, đồng đội sẽ hy sinh rất nhiều.
Nhận thấy cánh tay bị thương lủng lẳng gây cản trở việc di chuyển và leo trèo qua hàng rào dây thép gai, La Văn Cầu đã thực hiện một hành động phi thường: Anh nhờ một đồng đội dùng lưỡi mác chặt đứt hẳn cánh tay phải bị thương của mình để khỏi vướng víu. Với cánh tay trái
còn lại, anh vẫn bình tĩnh ôm khối bộc phá nặng nề, lách qua làn đạn, leo lên đặt sát vách lô cốt địch và giật ngòi nổ. Một tiếng nổ rung trời vang lên, lô cốt chính bị tiêu diệt hoàn toàn, tạo cửa mở cho đơn vị xông lên chiếm lĩnh trận địa. Anh ngất đi ngay sau khi hoàn thành
nhiệm vụ nhưng cái tên La Văn Cầu đã bắt đầu trở thành huyền thoại từ giây phút đó.
Tiếp nối truyền thống anh hùng
La Văn Cầu là một trong bảy người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1952. Cuộc đời ông sau này là một tấm gương sáng về sự nỗ lực bền bỉ. Dù là thương binh nặng, mất một cánh tay nhưng ông vẫn tiếp tục công tác, cống hiến cho quân đội và nhà nước cho đến khi nghỉ hưu với quân hàm Đại tá.
Ngày nay, ông sống giản dị giữa lòng thủ đô Hà Nội nhưng tầm ảnh hưởng của ông vẫn lan tỏa mạnh mẽ. Những câu chuyện kể về “Cánh tay của anh hùng La Văn Cầu” luôn là niềm cảm hứng lớn lao cho thế hệ trẻ mỗi khi nhắc về tinh thần vượt khó và lòng dũng cảm. Tên ông được đặt cho những ngôi trường và đường phố tại Cao Bằng và nhiều nơi khác. Hằng năm, những buổi giao lưu giữa người anh hùng huyền thoại với thanh thiếu niên là dịp để
“tiếp lửa” truyền thống, nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: “Cánh tay có thể mất, nhưng ý chí và lòng yêu nước thì phải luôn toàn vẹn”.



