Cựu chiến binh

LA VĂN CẦU: NGƯỜI ANH HÙNG CHẶT CÁNH TAY, MỞ ĐƯỜNG CHIẾN THẮNG DÔNG KHÊ

Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Văn Cầu (sinh năm 1932) là biểu tượng quật cường của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950. Trong trận đánh đồn Đông Khê, dù bị đạn địch bắn nát cánh tay phải, ông vẫn nhờ đồng đội chặt đứt phần tay lủng lẳng rồi tiếp tục ôm bộc phá lao lên dập tắt lô cốt địch, mở đường cho toàn đơn vị xông lên giành chiến thắng.

Thái Nguyên04/08/2026Nguyễn Thị Huỳnh Nhung (Xã Phước Hải)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
LA VĂN CẦU: NGƯỜI ANH HÙNG CHẶT CÁNH TAY, MỞ ĐƯỜNG CHIẾN THẮNG DÔNG KHÊ

Câu chuyện lịch sử: Khúc anh hùng ca nơi núi rừng Đông Khê

1. Người con đại ngàn và ước mơ đánh giặc

La Văn Cầu (tên thật là Sầm La Văn), là người dân tộc Tày, sinh ra tại xã Quang Trọng, huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng. Lớn lên trong cảnh đất nước bị thực dân Pháp xâm lược, chứng kiến đồng bào mình bị áp bức, người thanh niên Tày đã sớm nuôi dưỡng chí khí yêu nước mãnh liệt.

Năm 1948, khi mới 16 tuổi, ông đã khai tăng thêm tuổi để được gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ông được biên chế vào Đại đội 267, Tiểu đoàn 130, Trung đoàn 174 (Đoàn Cao - Bắc - Lạng). Trên chiến trường, ông nổi tiếng là người chiến sĩ trẻ kiên cường, gương mẫu và luôn xung phong đảm nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất.

2. Trận đánh đồn Đông Khê nghẹt thở

Tháng 9 năm 1950, Trung ương Đảng và Bác Hồ quyết định mở Chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950. Đồn Đông Khê (Cao Bằng) được chọn làm trận đánh mở màn—một mắt xích chiến lược quan trọng trên Đường số 4 nhằm khai thông biên giới Việt - Trung.

Đêm ngày 16/9/1950, trận đánh cứ điểm Đông Khê diễn ra vô cùng ác liệt. Đồn địch được cố thủ kiên cố với hệ thống lô cốt dày đặc và hỏa lực mạnh mẽ, xả đạn liên tục ngăn cản bước tiến của quân ta.

La Văn Cầu khi đó là Tổ trưởng Tổ Bộc phá. Nhiệm vụ của ông cùng đồng đội là ôm bộc phá áp sát, phá hủy lô cốt số 3—một hỏa điểm ngoan cố đang đè bẹp các mũi tiến công của đơn vị.

3. Hành động phi thường và chiến công lẫy lừng

Trong lúc nhích dần lên phía trước dưới cơn mưa đạn của kẻ thù, một quả đạn pháo địch nổ tung ngay gần vị trí của La Văn Cầu. Ông bị hất văng ra, thương tích nặng nề: má phải bị xé rách và cánh tay phải bị bắn gãy nát, chỉ còn dính lại một đoạn da thịt lủng lẳng.

Khi tỉnh lại, cơn đau xé thịt khiến ông mê đi, nhưng nhìn thấy lô cốt địch vẫn liên tục nhả đạn cản bước đồng đội, ông hiểu rằng thời gian không chờ đợi. Cánh tay gãy bị đung đung vướng víu khiến ông không thể di chuyển nhanh và khó lòng ôm quả bộc phá nặng 12kg.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, La Văn Cầu quay sang người đồng đội Nông Quốc Xanh đứng gần đó và kiên quyết nói:

"Anh chặt hộ tôi cánh tay này đi, để tôi còn ôm bộc phá đánh lô cốt!"

Thấy đồng đội ngần ngừ vì xót xa, ông thúc giục bằng tất cả chí khí thép của mình. Người đồng đội đành phải dùng dao chặt đứt đoạn tay gãy, rồi băng bó tạm thời cho ông.

Nén cơn đau tột cùng, La Văn Cầu dùng tay trái ôm quả bộc phá nặng trịch, tiếp tục trườn lên áp sát lô cốt địch. Ông giật dây cháy chậm rồi nhanh chóng lăn ra xa. Một tiếng nổ rung chuyển mặt đất vang lên, lô cốt số 3 của địch bị đập tan hoàn toàn!

Hỏa điểm bị dập tắt, cửa mở được khai thông. Tiếng xung phong vang động cả núi rừng Đông Khê, các chiến sĩ ta như vũ bão tràn lên tiêu diệt toàn bộ cứ điểm, mở đà cho chiến thắng vang dội của Chiến dịch Biên giới 1950.

Tượng đài sống của lòng yêu nước

Hành động dũng cảm phi thường của La Văn Cầu đã trở thành một hiện tượng thi đua diệt giặc trên khắp các chiến trường lúc bấy giờ, làm nức lòng quân và dân cả nước.

  • Năm 1952: Tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, La Văn Cầu vinh dự là một trong 7 vị đầu tiên được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (khi ông mới 20 tuổi).

  • Tên của Anh hùng La Văn Cầu đã được trân trọng đặt cho nhiều trường học, con đường trên khắp các tỉnh, thành phố của Việt Nam. Ông là một "tượng đài sống" đi cùng lịch sử hào hùng của dân tộc.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn